Bài thơ "Mùa thu và mẹ" của Lương Đình Khoa đã để lại trong em những rung động sâu sắc về tình mẫu tử thiêng liêng hòa quyện trong hơi thở của thiên nhiên. Tác giả khéo léo sử dụng những hình ảnh đặc trưng của mùa thu như "nắng gầy", "gió hanh", "cúc vàng" để làm nền cho hình bóng tần tảo của người mẹ. Em cảm thấy vô cùng xúc động trước sự hy sinh thầm lặng của mẹ; dẫu thời gian có làm "tóc mẹ bạc trắng", "lưng mẹ còng xuống" thì tình yêu thương mẹ dành cho con vẫn vẹn nguyên, ấm áp như nắng thu. Cách so sánh ví von độc đáo giữa sự chuyển mình của đất trời và sự nhọc nhằn của đời mẹ khiến mỗi câu thơ như chạm vào sợi dây tình cảm mềm mại nhất trong lòng độc giả. Qua bài thơ, em thêm trân trọng những phút giây bên mẹ và thấu hiểu hơn nỗi vất vả mà mẹ đã trải qua để nuôi dạy con nên người. Đây thực sự là một bản tình ca nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng về lòng biết ơn.