Chính quyền phong kiến phương Bắc thực hiện chính sách đồng hóa nhằm mục đích xóa bỏ hoàn toàn văn hóa, phong tục tập quán, tiếng nói của người Việt, khiến người Việt quên đi cội nguồn, từ đó biến nước ta thành một quận, huyện của Trung Quốc và dễ dàng cai trị lâu dài.
(⊙_⊙)?hoi ải
ủa người ta biết thừa
Tết đã về trên khắp mọi miền đất nước. Vì vậy, em cảm thấy vô cùng háo hức. Quê hương của em đã tràn ngập không khí đón Tết rộn ràng.
Tết đến cũng là lúc xuân về. Tiết trời trở nên ấm áp hơn. Trên cành cây, từng chồi non đang căng tràn nhựa sống. Bầu trời không còn u ám như mùa đông. Mặt trời đã xuất hiện để sửa ấm vạn vật. Từng đàn chim én bay về như báo hiệu xuân đã sang. Trăm loài hoa đang thi nhau khoe sắc. Năm nay, gia đình em về quê từ sớm.
Về đến quê, em cảm thấy không khí rộn ràng vô cùng. Các con đường được quét dọn sạch sẽ. Nhà nào cũng treo cờ đỏ rực rỡ. Các khu chợ đông đúc, người mua người bán. Mọi người đang hân hoan chuẩn bị đón Tết. Người lớn dọn dẹp nhà cửa, đi chợ mua sắm. Trẻ con chờ đợi được sắm quần áo mới. Nhà nào cũng chuẩn bị gói bánh chưng, làm mứt Tết hay đi mua cây đào, cây mai về chơi.
Chiều cuối năm, cả nhà cùng quây quần bên mâm cơm Tất niên. Mọi người vừa ăn vừa trò chuyện vui vẻ. Đến tối, mọi người cùng xem Táo Quân, chờ đến giao thừa. Vào đứng mười hai giờ đêm, tiếng pháo hoa vang lên rộn ràng. Sáng mùng một Tết, em cùng bố mẹ đi chúc Tết họ hàng. Ai cũng đều mặc những bộ quần áo đẹp nhất, rực rỡ nhất. Đường phố vắng vẻ hơn ngày thường. Mọi người chủ yếu ở trong nhà để ăn uống, trò chuyện. Em đã được thưởng thức rất nhiều món ăn ngon, nhận được những phong bao lì xì đỏ thắm.
Vậy là một năm mới lại đến, với nhiều niềm vui mới đang chờ đợi mọi người. Em yêu ngày tết trên quê hương mình biết bao!
23
Số người ngồi ở vị trí chẵn cũng trả lời "Đúng" là 0.
CŨNG CHÚC BẠN NĂM MỚI MẠNH KHỎE VÀ HỌC GIỎI HƠN NỮA NHA
ê bạn có thể viết được chữ nhật á kinh vậy trời
và cảm ơn nha
(*  ̄3)(ε ̄ *)
“Thầy giáo dạy vẽ” là một truyện ngắn xúc động của nhà văn Xuân Quỳnh, viết về tình cảm thầy trò với những rung động nhẹ nhàng mà sâu sắc. Nhân vật chính là một cậu học sinh từng bị thầy mắng là “vẽ bậy” trong giờ học mỹ thuật. Cậu buồn và cảm thấy tổn thương khi thấy bức tranh mình vẽ “con gà xấu tệ”, bị cho là "không có con gà nào lại có cái mỏ thế cả".
Tuy nhiên, bước ngoặt xảy ra khi cậu đến thăm nhà thầy. Trong căn phòng nhỏ, cậu vô tình nhìn thấy bức tranh con gà của mình được treo trên tường, cạnh những bức vẽ đẹp nhất của lớp. Cậu ngạc nhiên đến mức “đứng chết lặng”. Chính hành động ấy khiến cậu hiểu rằng thầy không hề ghét bỏ, mà vẫn trân trọng nét vẽ trẻ con, ngây ngô của cậu học trò.
Hình ảnh thầy giáo hiện lên vừa nghiêm khắc, vừa nhân hậu. Thầy mắng để học sinh cố gắng hơn, nhưng cũng biết lặng lẽ giữ lại những điều non nớt đáng quý. Đó là tấm lòng người thầy không chỉ truyền đạt kiến thức mà còn nâng niu tâm hồn học sinh. Cậu bé sau khi hiểu được điều ấy đã thay đổi suy nghĩ, “tự dưng thấy yêu quý thầy vô cùng”, và lần đầu tiên “mong đến giờ học vẽ”.
Truyện mang đến bài học cảm động về tình yêu thương, sự thấu hiểu và lòng bao dung của người thầy. Qua đó, Xuân Quỳnh gửi gắm thông điệp nhẹ nhàng: sự trưởng thành của học trò bắt đầu từ những điều rất nhỏ - một lời mắng, một bức tranh, một ánh mắt đầy yêu thương.