-Chi tiết: "Những chiếc thuyền độc mộc đã trở thành phương tiện vận chuyển lương thực, đưa hàng ngàn bộ đội ta cùng vũ khí đạn dược qua sông đánh giặc..."
-Biện pháp tu từ: Liệt kê (giữ giữ văn hóa bản địa, tưởng nhớ vị anh hùng A Sanh...) kết hợp với dấu chấm lửng (...).
-Tác dụng: Nhấn mạnh ý nghĩa đa dạng và sâu sắc của lễ hội; đồng thời gợi mở về những công lao to lớn, thầm lặng của anh hùng A Sanh cũng như nhân dân Tây Nguyên mà không lời nào kể hết.
Câu 5. Việc bảo tồn văn hóa truyền thống không chỉ là giữ gìn những đồ vật vật chất (như chiếc thuyền) mà còn là giữ gìn những câu chuyện lịch sử, lòng biết ơn thế hệ đi trước. Chúng ta cần kết hợp giữa bảo tồn và tổ chức các sự kiện thực tế để đưa văn hóa đến gần hơn với du khách và thế hệ trẻ.Câu 1. (Khoảng 150 chữ)
Nhân vật heo trong truyện được xây dựng với những nét tính cách đáng chú ý. Ban đầu, heo hiện lên là một con vật ít nói, không tranh công như gà hay kể lể như chó. Khi bị gà chê bai và tỏ thái độ kiêu ngạo, heo tỏ ra tức giận nhưng không hề yếu thế. Câu hỏi của heo: “Thịt của ta để làm gì mi có biết không?” cho thấy heo ý thức rõ giá trị của bản thân. Heo không cần phô trương mà khẳng định ích lợi của mình bằng sự thật hiển nhiên. Qua đó, nhân vật heo đại diện cho những người âm thầm cống hiến nhưng vẫn có vai trò quan trọng. Hình ảnh heo giúp người đọc nhận ra rằng không nên đánh giá người khác chỉ qua biểu hiện bên ngoài hay công việc thường ngày của họ.
Câu 2.
Em hoàn toàn tán thành quan điểm: “Khen ngợi người khác không làm mình kém đi.” Trong cuộc sống, lời khen chân thành là sự ghi nhận và tôn trọng đối với nỗ lực của người khác. Khi khen ai đó, ta không hề mất đi giá trị của bản thân mà còn thể hiện sự rộng lượng và tự tin. Người biết khen thường là người có cái nhìn tích cực và biết trân trọng điều tốt đẹp xung quanh. Ngược lại, nếu ích kỉ, ganh tị và ngại khen, ta dễ trở nên nhỏ nhen trong mắt người khác. Lời khen đúng lúc còn tạo động lực để mọi người cố gắng hơn. Vì vậy, biết khen ngợi người khác chính là một biểu hiện của nhân cách đẹp và sự trưởng thành.
Câu 1.
Nhân vật chính trong truyện thuộc kiểu nhân vật loài vật được nhân hoá (mang đặc điểm của con người để gửi gắm bài học ngụ ngôn).
Câu 2.
Biện pháp tu từ: Liệt kê (trâu cày, ngựa cưỡi, gà gáy báo thức, chó sủa giữ nhà…).
Câu 3.
Đặc điểm truyện ngụ ngôn thể hiện trong văn bản:
Câu 4.
Câu 5. (Đoạn văn 6–8 câu)
Trong cuộc sống, khiêm tốn là một đức tính vô cùng quan trọng. Câu chuyện về ba con vật giúp em hiểu rằng mỗi người đều có giá trị riêng. Không ai là vô dụng nếu họ được đặt đúng vị trí và làm đúng công việc của mình. Nếu chỉ nhìn vào điểm mạnh của bản thân mà coi thường người khác như gà thì rất dễ rơi vào thái độ kiêu ngạo. Ngược lại, khi biết tôn trọng và ghi nhận sự đóng góp của người khác, chúng ta sẽ xây dựng được những mối quan hệ tốt đẹp. Khiêm tốn còn giúp ta học hỏi thêm nhiều điều để hoàn thiện bản thân. Vì vậy, mỗi người cần biết lắng nghe, thấu hiểu và trân trọng những giá trị xung quanh mình.
:))
học kĩ thôi :))
cực ghét sâu bọ và sợ nhện
vừa nghe nhạc vừa vẽ tranh :)) còn bạn có ko