Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nhữ Thị Quỳnh Anh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
Trong nhịp sống hối hả của thời đại số, con người luôn khao khát sự thành công và vươn tới những đỉnh cao mới. Thế nhưng, có một "kẻ sát thủ thầm lặng" đang hằng ngày bào mòn ý chí và chặn đứng con đường tiến về phía trước của chúng ta, đó chính là thói quen trì hoãn. Có ý kiến cho rằng: "Thói quen trì hoãn đang ảnh hưởng nghiêm trọng đến cuộc sống và tương lai của con người". Đây là một nhận định hoàn toàn đúng đắn, phản ánh một thực trạng nhức nhối trong xã hội hiện nay. Trì hoãn được hiểu là việc chậm trễ, khất lần, không muốn bắt tay vào thực hiện một công việc cần thiết ngay lập tức mà thay vào đó là sự chờ đợi một thời điểm khác "thích hợp hơn". Thực chất, cái gọi là "thời điểm thích hợp" ấy thường không bao giờ đến, hoặc nó chỉ đến khi chúng ta đã sát nút thời hạn (deadline). Biểu hiện của nó rất đa dạng: một học sinh đợi đến đêm trước ngày thi mới bắt đầu mở sách, một nhân viên để công việc dồn ứ đến cuối tháng mới vắt chân lên cổ chạy, hay đơn giản là lời hứa "ngày mai sẽ tập thể dục" được lặp đi lặp lại từ tháng này qua năm khác. Sức tàn phá của thói quen trì hoãn đối với cuộc sống hiện tại là vô cùng lớn. Trước hết, nó là nguồn cơn của sự căng thẳng và áp lực. Khi công việc không được giải quyết dứt điểm, chúng luôn tồn tại trong tâm trí như một gánh nặng, khiến chúng ta không thể nghỉ ngơi trọn vẹn. Kết quả là, những sản phẩm được tạo ra trong sự vội vàng, hấp tấp chắc chắn sẽ có chất lượng thấp, thiếu sự chỉn chu. Đáng sợ hơn, trì hoãn làm xói mòn lòng tự trọng và niềm tin vào bản thân. Mỗi lần khất lần là một lần chúng ta thất hứa với chính mình, dần dần hình thành tâm lý tự ti, nhu nhược. Nhìn về tương lai, trì hoãn chính là "kẻ đánh cắp thời gian" và cơ hội. Tuổi trẻ và thời gian là những tài sản quý giá nhất, nhưng chúng có hạn. Khi chúng ta mải mê với những thú vui tức thời trên mạng xã hội mà bỏ quên việc trau dồi kỹ năng, thế giới vẫn đang không ngừng vận động. Một cơ hội thăng tiến, một học bổng du học hay một ý tưởng khởi nghiệp táo bạo có thể tuột khỏi tầm tay chỉ vì sự chần chừ trong một khoảnh khắc. Về lâu dài, trì hoãn sẽ biến một người đầy tiềm năng trở thành kẻ tụt hậu, luôn phải chạy theo sau xã hội trong sự nuối tiếc muộn màng. Nguyên nhân của thói quen này thường bắt nguồn từ tâm lý sợ khó, sợ thất bại hoặc sự thiếu kỷ luật cá nhân. Để vượt qua nó, chúng ta cần một cuộc cách mạng trong tư duy. Hãy bắt đầu bằng "quy tắc 2 phút": nếu việc gì có thể hoàn thành trong 2 phút, hãy làm ngay. Hãy chia nhỏ những mục tiêu lớn thành các bước đi cụ thể để không cảm thấy bị ngợp. Quan trọng nhất là phải rèn luyện tính kỷ luật, coi thời gian là vàng bạc và kiên quyết nói "không" với những cám dỗ phù phiếm. Tóm lại, trì hoãn không đơn thuần là một thói quen xấu mà là một căn bệnh tâm lý nguy hiểm. Nó giống như một loại nợ lãi suất cao, càng để lâu cái giá phải trả càng đắt. Cuộc đời là một dòng chảy không ngừng, nếu không muốn bị nhấn chìm, chúng ta phải học cách cầm lái và hành động ngay lập tức. Đừng đợi đến ngày mai để bắt đầu, bởi "ngày mai" thường là con đường dẫn đến "con số không".


Câu 1. Vấn đề bàn luận: Những tác động tiêu cực và mối nguy hại của việc lệ thuộc quá mức vào công nghệ hiện đại đối với đời sống con người. Câu 2. Câu văn nêu ý kiến trong đoạn (3): "Công nghệ khiến cho công việc xâm nhập cả vào cuộc sống gia đình và vui chơi giải trí." hoặc "Con người kết nối công nghệ nhiều hơn, thiếu giao tiếp và gặp gỡ thực tế, đánh mất kĩ năng giao tiếp." Câu 3.
  • a. Phép liên kết: Phép thế (từ "đó" trong cụm "thời gian đó" thay thế cho khoảng thời gian làm việc đã nêu ở câu trước).
  • b. Phép liên kết chủ yếu giữa đoạn (1) và (2): Phép thế (cụm từ "Một trong số đó" ở đầu đoạn 2 thay thế cho những khía cạnh bị đe dọa/gây hại đã nhắc đến ở đoạn 1).
Câu 4. Ý nghĩa của bằng chứng trong đoạn (4): Các bằng chứng (TV thông minh, ứng dụng ngân hàng theo dõi người dùng) rất cụ thể và mang tính thời sự. Chúng giúp luận điểm về việc "công nghệ xâm phạm quyền riêng tư" trở nên xác thực, giàu sức thuyết phục và cảnh tỉnh người đọc về những nguy cơ có thật ngay trong ngôi nhà của mình. Câu 5. Thái độ của người viết: Trăn trở, lo âu và mang tính cảnh báo/phê phán trước tình trạng con người đang dần đánh mất bản thân và sự riêng tư do lệ thuộc vào máy móc. Câu 6. Giải pháp tạo sự gắn kết (Góc nhìn trẻ):
  • Thiết lập các khoảng thời gian "không công nghệ" (Digital Detox) khi ở bên người thân.
  • Ưu tiên các cuộc gặp gỡ trực tiếp thay vì chỉ nhắn tin qua mạng xã hội.
  • Chủ động lắng nghe và quan sát cảm xúc của đối phương thay vì vừa nói chuyện vừa lướt điện thoại.
Câu 1 Nhân vật con Kiến trong câu chuyện "Con Kiến và con Bồ Câu" là biểu tượng đẹp đẽ cho lòng biết ơn và sự dũng cảm. Ban đầu, Kiến hiện lên với vẻ yếu ớt khi gặp nạn và được Bồ Câu cứu sống. Tuy nhiên, thay vì quên đi ơn nghĩa, Kiến luôn ghi nhớ và tìm cơ hội trả ơn. Khi thấy Bồ Câu gặp nguy hiểm trước họng súng của người thợ săn, dù nhỏ bé nhưng Kiến không hề sợ hãi. Nó đã nhanh trí và quyết đoán bò tới đốt vào chân người thợ săn để giải cứu bạn mình. Hành động của Kiến chứng minh một bài học sâu sắc: "Ăn quả nhớ kẻ trồng cây". Nhân vật này nhắc nhở chúng ta rằng, bất kể bạn nhỏ bé hay yếu thế đến đâu, chỉ cần có lòng biết ơn và sự dũng cảm, bạn vẫn có thể làm nên những điều phi thường và giúp đỡ người khác.
Câu 2: Văn hóa truyền thống là linh hồn của mỗi dân tộc, trong đó lễ hội chính là những lát cắt sống động nhất. Tuy nhiên, ngày nay có quan điểm cho rằng lễ hội truyền thống đã lỗi thời và nên bị loại bỏ. Theo tôi, đây là một cái nhìn phiến diện và sai lầm, cần phải bị bác bỏ. Thứ nhất, lễ hội truyền thống là "cuốn bảo tàng sống" lưu giữ bản sắc văn hóa. Mỗi lễ hội đều mang trong mình những giá trị lịch sử, những câu chuyện về tổ tiên, anh hùng dân tộc. Ví dụ như lễ hội Đua thuyền trên sông Pô Kô không chỉ là một cuộc thi mà còn là cách để người dân Tây Nguyên tri ân anh hùng A Sanh. Nếu bỏ đi lễ hội, chúng ta sẽ tự tay cắt đứt sợi dây kết nối với quá khứ. Thứ hai, lễ hội là chất gắn kết cộng đồng mạnh mẽ nhất. Giữa nhịp sống hiện đại vội vã, con người dễ trở nên xa cách. Lễ hội là dịp để mọi người quây quần, cùng chung tay tổ chức và chia sẻ niềm vui. Nó tạo ra không gian để con người được sống trong tình thân tộc, nghĩa xóm giềng, điều mà các công nghệ hiện đại không bao giờ thay thế được. Thứ ba, việc cho rằng lễ hội "lỗi thời" là chưa đúng. Thực tế, lễ hội truyền thống luôn có sự vận động và thích nghi. Ngày nay, nhiều lễ hội đã trở thành sản phẩm du lịch đặc sắc, góp phần phát triển kinh tế địa phương. Thay vì loại bỏ, chúng ta nên loại bỏ những hủ tục, những hành vi biến tướng để giữ lại cái "cốt" đẹp đẽ, nhân văn của nó. Tóm lại, lễ hội truyền thống là tài sản vô giá của quốc gia. Phản đối việc loại bỏ lễ hội không có nghĩa là bảo thủ, mà là chúng ta đang bảo vệ nhân cách và lòng tự trọng dân tộc. Hãy trân trọng và phát huy giá trị lễ hội để bản sắc Việt Nam luôn tỏa sáng trong dòng chảy của thế giới.
Câu 1.Trong văn bản, phương tiện phi ngôn ngữ được sử dụng là hình ảnh (Các bức ảnh chụp cảnh các đội thi đang tranh tài trên sông). Câu 2. Theo văn bản, lễ hội được tổ chức nhằm:
  • Giữ gìn văn hóa bản địa của cư dân sống lâu đời trên địa bàn.
  • Tưởng nhớ vị anh hùng A Sanh và những đóng góp của ông trong kháng chiến.
  • Bảo tồn nét đẹp văn hóa độc đáo cực kỳ hiếm hoi còn lưu giữ ở Tây Nguyên.
Câu 3. Chi tiết về vai trò của thuyền độc mộc trong kháng chiến:-

-Chi tiết: "Những chiếc thuyền độc mộc đã trở thành phương tiện vận chuyển lương thực, đưa hàng ngàn bộ đội ta cùng vũ khí đạn dược qua sông đánh giặc..."

  • -Cảm nhận: Chi tiết này gợi cho em sự xúc động và tự hào. Chiếc thuyền mộc mạc, thô sơ từ thân cây gỗ nhưng lại mang trên mình sứ mệnh vĩ đại, góp phần làm nên những chiến thắng oai hùng của dân tộc. Nó là biểu tượng của sự gắn kết giữa con người và thiên nhiên trong cuộc chiến bảo vệ Tổ quốc.
Câu 4.

-Biện pháp tu từ: Liệt kê (giữ giữ văn hóa bản địa, tưởng nhớ vị anh hùng A Sanh...) kết hợp với dấu chấm lửng (...).

-Tác dụng: Nhấn mạnh ý nghĩa đa dạng và sâu sắc của lễ hội; đồng thời gợi mở về những công lao to lớn, thầm lặng của anh hùng A Sanh cũng như nhân dân Tây Nguyên mà không lời nào kể hết.

Câu 5. Việc bảo tồn văn hóa truyền thống không chỉ là giữ gìn những đồ vật vật chất (như chiếc thuyền) mà còn là giữ gìn những câu chuyện lịch sử, lòng biết ơn thế hệ đi trước. Chúng ta cần kết hợp giữa bảo tồn và tổ chức các sự kiện thực tế để đưa văn hóa đến gần hơn với du khách và thế hệ trẻ.


Câu 1. (Khoảng 150 chữ)

Nhân vật heo trong truyện được xây dựng với những nét tính cách đáng chú ý. Ban đầu, heo hiện lên là một con vật ít nói, không tranh công như gà hay kể lể như chó. Khi bị gà chê bai và tỏ thái độ kiêu ngạo, heo tỏ ra tức giận nhưng không hề yếu thế. Câu hỏi của heo: “Thịt của ta để làm gì mi có biết không?” cho thấy heo ý thức rõ giá trị của bản thân. Heo không cần phô trương mà khẳng định ích lợi của mình bằng sự thật hiển nhiên. Qua đó, nhân vật heo đại diện cho những người âm thầm cống hiến nhưng vẫn có vai trò quan trọng. Hình ảnh heo giúp người đọc nhận ra rằng không nên đánh giá người khác chỉ qua biểu hiện bên ngoài hay công việc thường ngày của họ.

Câu 2.

Em hoàn toàn tán thành quan điểm: “Khen ngợi người khác không làm mình kém đi.” Trong cuộc sống, lời khen chân thành là sự ghi nhận và tôn trọng đối với nỗ lực của người khác. Khi khen ai đó, ta không hề mất đi giá trị của bản thân mà còn thể hiện sự rộng lượng và tự tin. Người biết khen thường là người có cái nhìn tích cực và biết trân trọng điều tốt đẹp xung quanh. Ngược lại, nếu ích kỉ, ganh tị và ngại khen, ta dễ trở nên nhỏ nhen trong mắt người khác. Lời khen đúng lúc còn tạo động lực để mọi người cố gắng hơn. Vì vậy, biết khen ngợi người khác chính là một biểu hiện của nhân cách đẹp và sự trưởng thành.


Câu 1.
Nhân vật chính trong truyện thuộc kiểu nhân vật loài vật được nhân hoá (mang đặc điểm của con người để gửi gắm bài học ngụ ngôn).

Câu 2.
Biện pháp tu từ: Liệt kê (trâu cày, ngựa cưỡi, gà gáy báo thức, chó sủa giữ nhà…).

Câu 3.
Đặc điểm truyện ngụ ngôn thể hiện trong văn bản:

  • Mượn chuyện về loài vật để nói chuyện con người.
  • Nhân vật được nhân hoá, có lời nói, suy nghĩ như con người.
  • Câu chuyện ngắn gọn nhưng hàm chứa bài học đạo lí sâu sắc.

Câu 4.

  • Chủ đề: Mỗi người đều có giá trị và ích lợi riêng; cần biết khiêm tốn và trân trọng sự đóng góp của người khác.
  • Căn cứ: Cuộc đối thoại giữa gà, chó và heo; sự nhận ra của gà và người nông dân ở cuối truyện.

Câu 5. (Đoạn văn 6–8 câu)

Trong cuộc sống, khiêm tốn là một đức tính vô cùng quan trọng. Câu chuyện về ba con vật giúp em hiểu rằng mỗi người đều có giá trị riêng. Không ai là vô dụng nếu họ được đặt đúng vị trí và làm đúng công việc của mình. Nếu chỉ nhìn vào điểm mạnh của bản thân mà coi thường người khác như gà thì rất dễ rơi vào thái độ kiêu ngạo. Ngược lại, khi biết tôn trọng và ghi nhận sự đóng góp của người khác, chúng ta sẽ xây dựng được những mối quan hệ tốt đẹp. Khiêm tốn còn giúp ta học hỏi thêm nhiều điều để hoàn thiện bản thân. Vì vậy, mỗi người cần biết lắng nghe, thấu hiểu và trân trọng những giá trị xung quanh mình.

cực ghét sâu bọ và sợ nhện

vừa nghe nhạc vừa vẽ tranh :)) còn bạn có ko