
Nguyễn Thị Thùy Linh
Giới thiệu về bản thân



































a. Ngoài sân, em chăm chú nhìn cành hoa xoan.
b.Mùa xuân, nụ xoan nở rực rỡ trên cành cây khô.
Tác giả đã sử dụng những từ ngữ để miêu tả hoa xoan là: màu lục sáng trọng, ngắm mãi vẫn chưa hết vẻ đẹp của búp trên cành.
Trải qua bao nhiêu thăng trầm của lịch sử. Việt Nam , nơi tôi sinh ra và lớn lên là một đất nước tươi đẹp, là biểu tượng của hòa bình và sự tự do .Và hôm nay, cùng tớ đến với câu chuyện từ thành xa xưa giải thích nguyên nhân của việc mất nước Âu lạc trong lịch sử.
Ngày xưa, ở nước ta có vua là An Dương Vương muốn xây một cái thành. Thành dày hơn nghìn trượng, hình tròn xoáy ốc gọi là Loa thành. Nhân dân tốn bao nhiêu công sức để đắp tường dày,bền vững nhưng cứ gần xong là thành bị lật đổ ngả nghiêng .Vua lấy làm buồn .Một hôm nọ, bỗng một con rùa vàng nổi lên và nhà vua, nói:" Ta là thần Kim Quy ,sứ giả dưới sông. Ta sẽ giúp ngươi diệt trừ yêu quái, tự khắc thành sẽ đắp xong.". Thần Kim Quy cho An Dương Vương cái móng chân và dặn nỏ thần có phép lạ ,một phát có thể giết chết hàng nghìn người. Phải hết sức giữ bí mật. An Dương Vương mừng lắm .Con gái Mị Châu trông thấy nó liền hỏi.Vốn đã chiều con,ông nói cả cho con nghe. Triệu Đà làm chúa đất Nam Hải, mấy lần sang cướp đất Âu lạc nhưng toàn thất bại vì An Dương có nỏ thần. Triệu Đà đành xin giảng hòa. Đà dò xét, biết vua có con gái là Mị Châu bèn hỏi cho con trai mình là Trọng Thủy.An Dương Vương bằng lòng ,đó lại là âm mưu để ăn cắp nỏ thần .Trọng Thủy hỏi vợ. Mị Châu đáp xong còn lấy nỏ thần ra và còn giảng cho cách bắn .Trọng Thủy thuật lại cho Triệu Đà, hắn sai làm chiếc nỏ giả giống hệt. Thừa cơ ,Trọng Thủy đánh tráo nỏ thần rồi giả vờ có việc phải đi xa .Triệu Đà đem quân đánh An Dương Vương, cậy có nỏ thần mãi khi giặc đến chân thành mới sa nỏ thần ra bắn nhưng không được. Nhà vua cùng con gái lên ngựa chạy trốn đến núi Mộ Dạ, thần Kim Quy hiện lên, nói:" Giặc ngồi sau lưng mà vua không biết.". An Dương Vương nổi giận,rút gươm chém Mị Châu và rồi nhảy xuống biển tự tử.
Tôi rất thích câu chuyện. Câu chuyện còn gửi tới thông điệp đôi khi kẻ thù có thể là người bên cạnh ta,vì vậy chúng ta phải thật cảnh giác.
a.Những đứa trẻ trong xóm xúm lại chỗ cây đa đầu làng: chủ ngữ.Chơi trò trốn tìm: vị ngữ
b.Những dòng sáp nóng : chủ ngữ.Đã bắt đầu chảy ra, lăn dài theo thân nến: vị ngữ.
Có tác dụng là giải thích cho bộ phận phía trước
a. Bằng chiếc xe đạp, tôi có thể tự đi học mà không cần bố mẹ đưa đón. b.Trên cánh đồng, lũ trẻ tung tăng thả diều
Nói đến truyền thống tôn sư trọng đạo, chúng ta -những lứa học trò và là chủ nhân tương lai của đất nước không thể không nhắc đến ngày nhà giáo Việt Nam. Mà đã là ngày nhà giáo thì nổi bật nhất là màn so tài với những tiết mục văn nghệ vô cùng đặc sắc. Và hôm nay cùng tớ đến với một tiết mục thể hiện truyền thống mà tớ thấy vô cùng hấp dẫn. Đó là bài "Nghĩa sư đồ của lớp 4a1. Mở đầu, các học sinh sẽ giới thiệu về truyền thống tôn sư trọng đạo của Việt Nam ta đã có từ bao đời nay. Các anh chị hoá thân thành những học trò thời xưa, một người là vi sư( tức là thầy giáo) . Các động tác vô cùng khéo léo, thành thục. Các anh chị đã hóa tiết mục văn nghệ thành một câu chuyện từ thời xưa, lôi người xem về nguồn lịch sử. Sau khi diễn xong , anh chị đến bên thầy cô giáo, cảm ơn họ vì đã dạy em nên người, tặng hoa và gửi những lời chúc chân thành nhất đến với thầy cô. Tớ rất thích tiết mục văn nghệ và những tình cảm của họ dành cho thầy cô.Tớ rất yêu mến thầy cô giáo. Và tớ xin gửi những lời chúc tốt đẹp nhất tới các thầy cô.