Lịch sử Việt Nam là một kho hùng ca được viết bằng máu và lòng yêu nước nồng nàn. Trong những trang sử vàng chói lọi ấy, em luôn dành sự ngưỡng mộ đặc biệt cho Thái úy Lý Thường Kiệt. Sự việc tiêu biểu nhất, minh chứng cho tài thao lược kiệt xuất của ông, chính là cuộc chiến phòng thủ trên sông Như Nguyệt năm 1077 chống lại quân Tống xâm lược.
Hồi ấy, nhà Tống huy động hàng vạn quân tinh nhuệ hòng thôn tính nước ta. Tuy nhiên, dưới sự chỉ huy của Lý Thường Kiệt, quân dân nhà Lý đã lập nên một phòng tuyến vững chắc dọc sông Như Nguyệt (nay là sông Cầu, Bắc Ninh). Em hình dung cảnh vị chủ soái đứng trên mạn thuyền, tấm áo bào đỏ tung bay trong gió lạnh, đôi mắt ông rực sáng, nhìn thấu những mưu đồ của giặc và quyết tâm bảo vệ từng tấc đất quê hương.
Sự việc đẩy lên cao trào khi quân giặc nhiều lần tấn công nhưng đều bị bẻ gãy, tinh thần binh sĩ ta bắt đầu có dấu hiệu mệt mỏi vì cuộc chiến kéo dài. Chính vào lúc đêm tối tĩnh mịch, giữa không gian mờ ảo của sương khói trên sông, một giọng nói hào hùng, vang vọng như tiếng sấm từ trong đền thờ thần sông đã cất lên:
" Nam quốc sơn hà Nam đế cư,
Tiệt nhiên định phận tại thiên thư.
Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm?
Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư."
Những câu thơ ấy không chỉ là lời khẳng định chủ quyền mà còn là một đòn tâm lý sắc bén. Giọng đọc uy nghiêm, dõng dạc khiến quân ta nức lòng, khí thế hừng hực như lửa bùng phát; trái lại, quân giặc nghe thấy thì hồn siêu phách tán, ngỡ là tiếng của thần linh hiển linh quở trách kẻ xâm lược.
Chính nhờ mưu trí tuyệt vời ấy, Lý Thường Kiệt đã tạo nên một bước ngoặt vĩ đại. Ông không chỉ dùng gươm giáo mà còn dùng cả "ngôn ngữ" để chiến thắng. Sau tiếng thơ thần, quân ta đồng loạt tổng tấn công, khiến quân Tống đại bại, phải tháo chạy về nước. Sự việc này không chỉ cứu vãn vận mệnh dân tộc mà còn để lại cho đời sau bản "Tuyên ngôn độc lập" đầu tiên, khẳng định chủ quyền bất khả xâm phạm của nước Việt.
Giờ đây, mỗi khi đi học về trên con đê sông Cầu (sông Như nguyệt), em vẫn như nghe thấy tiếng thơ năm nào vang vọng trong gió. Nhưng không còn trận chiến khốc liệt, những con người hung tàn năm ấy nữa mà là khung cảnh yên bình, dịu dàng của dòng sông hài hòa trên quê hương trù phú mà cha ông ta đã đổi bằng bao nhiêu xương máu.
Câu chuyện Lý Thường Kiệt dùng bài thơ thần để đánh đuổi giặc ngoại xâm đã để lại trong em niềm tự hào khôn xiết. Ông là tấm gương sáng về trí tuệ và lòng trung thành tuyệt đối với Tổ quốc. Qua đó, em tự hứa sẽ nỗ lực học tập để góp phần xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp, xứng đáng với truyền thống hào hùng của cha ông.
Lịch sử Việt Nam là một pho anh hùng ca được viết bằng máu và lòng yêu nước nồng nàn. Trong những trang sử vàng chói lọi ấy, em luôn dành sự ngưỡng mộ đặc biệt cho Thái úy Lý Thường Kiệt. Sự việc tiêu biểu nhất, minh chứng cho tài thao lược kiệt xuất của ông, chính là cuộc chiến phòng thủ trên sông Như Nguyệt năm 1077 chống lại quân Tống xâm lược.
Hồi ấy, nhà Tống huy động hàng vạn quân tinh nhuệ hòng thôn tính nước ta. Tuy nhiên, dưới sự chỉ huy của Lý Thường Kiệt, quân dân nhà Lý đã lập nên một phòng tuyến vững chắc dọc sông Như Nguyệt (nay là sông Cầu, Bắc Ninh). Em hình dung cảnh vị chủ soái đứng trên mạn thuyền, tấm áo bào đỏ tung bay trong gió lạnh, đôi mắt ông rực sáng, nhìn thấu những mưu đồ của giặc và quyết tâm bảo vệ từng tấc đất quê hương.
Sự việc đẩy lên cao trào khi quân giặc nhiều lần tấn công nhưng đều bị bẻ gãy, tinh thần binh sĩ ta bắt đầu có dấu hiệu mệt mỏi vì cuộc chiến kéo dài. Chính vào lúc đêm tối tĩnh mịch, giữa không gian mờ ảo của sương khói trên sông, một giọng nói hào hùng, vang vọng như tiếng sấm từ trong đền thờ thần sông đã cất lên:
" Nam quốc sơn hà Nam đế cư,
Tiệt nhiên định phận tại thiên thư.
Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm?
Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư."
Những câu thơ ấy không chỉ là lời khẳng định chủ quyền mà còn là một đòn tâm lý sắc bén. Giọng đọc uy nghiêm, dõng dạc khiến quân ta nức lòng, khí thế hừng hực như lửa bùng phát; trái lại, quân giặc nghe thấy thì hồn siêu phách tán, ngỡ là tiếng của thần linh hiển linh quở trách kẻ xâm lược.
Chính nhờ mưu trí tuyệt vời ấy, Lý Thường Kiệt đã tạo nên một bước ngoặt vĩ đại. Ông không chỉ dùng gươm giáo mà còn dùng cả "ngôn ngữ" để chiến thắng. Sau tiếng thơ thần, quân ta đồng loạt tổng tấn công, khiến quân Tống đại bại, phải tháo chạy về nước. Sự việc này không chỉ cứu vãn vận mệnh dân tộc mà còn để lại cho đời sau bản "Tuyên ngôn độc lập" đầu tiên, khẳng định chủ quyền bất khả xâm phạm của nước Việt.
Giờ đây, mỗi khi đi học về trên con đê sông Cầu (sông Như nguyệt), em vẫn như nghe thấy tiếng thơ năm nào vang vọng trong gió. Nhưng không còn trận chiến khốc liệt, những con người hung tàn năm ấy nữa mà là khung cảnh yên bình, dịu dàng của dòng sông hài hòa trên quê hương trù phú mà cha ông ta đã đổi bằng bao nhiêu xương máu.
Câu chuyện Lý Thường Kiệt dùng bài thơ thần để đánh đuổi giặc ngoại xâm đã để lại trong em niềm tự hào khôn xiết. Ông là tấm gương sáng về trí tuệ và lòng trung thành tuyệt đối với Tổ quốc. Qua đó, em tự hứa sẽ nỗ lực học tập để góp phần xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp, xứng đáng với truyền thống hào hùng của cha ông.
Lịch sử Việt Nam là một pho anh hùng ca được viết bằng máu và lòng yêu nước nồng nàn. Trong những trang sử vàng chói lọi ấy, em luôn dành sự ngưỡng mộ đặc biệt cho Thái úy Lý Thường Kiệt. Sự việc tiêu biểu nhất, minh chứng cho tài thao lược kiệt xuất của ông, chính là cuộc chiến phòng thủ trên sông Như Nguyệt năm 1077 chống lại quân Tống xâm lược.
Hồi ấy, nhà Tống huy động hàng vạn quân tinh nhuệ hòng thôn tính nước ta. Tuy nhiên, dưới sự chỉ huy của Lý Thường Kiệt, quân dân nhà Lý đã lập nên một phòng tuyến vững chắc dọc sông Như Nguyệt (nay là sông Cầu, Bắc Ninh). Em hình dung cảnh vị chủ soái đứng trên mạn thuyền, tấm áo bào đỏ tung bay trong gió lạnh, đôi mắt ông rực sáng, nhìn thấu những mưu đồ của giặc và quyết tâm bảo vệ từng tấc đất quê hương.
Sự việc đẩy lên cao trào khi quân giặc nhiều lần tấn công nhưng đều bị bẻ gãy, tinh thần binh sĩ ta bắt đầu có dấu hiệu mệt mỏi vì cuộc chiến kéo dài. Chính vào lúc đêm tối tĩnh mịch, giữa không gian mờ ảo của sương khói trên sông, một giọng nói hào hùng, vang vọng như tiếng sấm từ trong đền thờ thần sông đã cất lên:
" Nam quốc sơn hà Nam đế cư,
Tiệt nhiên định phận tại thiên thư.
Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm?
Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư."
Những câu thơ ấy không chỉ là lời khẳng định chủ quyền mà còn là một đòn tâm lý sắc bén. Giọng đọc uy nghiêm, dõng dạc khiến quân ta nức lòng, khí thế hừng hực như lửa bùng phát; trái lại, quân giặc nghe thấy thì hồn siêu phách tán, ngỡ là tiếng của thần linh hiển linh quở trách kẻ xâm lược.
Chính nhờ mưu trí tuyệt vời ấy, Lý Thường Kiệt đã tạo nên một bước ngoặt vĩ đại. Ông không chỉ dùng gươm giáo mà còn dùng cả "ngôn ngữ" để chiến thắng. Sau tiếng thơ thần, quân ta đồng loạt tổng tấn công, khiến quân Tống đại bại, phải tháo chạy về nước. Sự việc này không chỉ cứu vãn vận mệnh dân tộc mà còn để lại cho đời sau bản "Tuyên ngôn độc lập" đầu tiên, khẳng định chủ quyền bất khả xâm phạm của nước Việt.
Giờ đây, mỗi khi đi học về trên con đê sông Cầu (sông Như nguyệt), em vẫn như nghe thấy tiếng thơ năm nào vang vọng trong gió. Nhưng không còn trận chiến khốc liệt, những con người hung tàn năm ấy nữa mà là khung cảnh yên bình, dịu dàng của dòng sông hài hòa trên quê hương trù phú mà cha ông ta đã đổi bằng bao nhiêu xương máu.
Câu chuyện Lý Thường Kiệt dùng bài thơ thần để đánh đuổi giặc ngoại xâm đã để lại trong em niềm tự hào khôn xiết. Ông là tấm gương sáng về trí tuệ và lòng trung thành tuyệt đối với Tổ quốc. Qua đó, em tự hứa sẽ nỗ lực học tập để góp phần xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp, xứng đáng với truyền thống hào hùng của cha ông.
Thiết bị vào – ra trên điện thoại là Màn hình cảm ứng.
+ Thiết bị vào : Khi hạm, vuốt, gõ phím ảo trên màn hình, màn hình cảm ứng sẽ nhận các thao tác đó làm dữ liệu đầu vào và gửi đến bộ xử lý của điện thoại.
+ Thiết bị ra : Đồng thời, màn hình là nơi hiển thị thông tin, hình ảnh, video, giao diện ứng dụng từ điện thoại ra cho người dùng xem.
a) Màn hình máy tính: Thiết bị ra.
b) Tay cầm chơi game: Thiết bị vào.
c) Tai nghe có gắn micro: Thiết bị vừa vào vừa ra
Thiết bị vào: máy ảnh, bàn phím, micro.
Thiết bị ra: màn hình, loa, máy in.
d, b, c, a
- Một số việc nên làm khi sử dụng máy tính là:
+ Đọc kĩ hướng dẫn trước khi sử dụng thiết bị.
+ Giữ bàn tay khô, sạch khi sử dụng máy tính.
+ Gõ phím dứt khoát nhưng nhẹ nhàng.
+ Sử dụng nút lệnh Shut-down để tắt máy tính.
+ Rút điện trước khi lau, dọn máy tính.
+ Thoát hết ứng dụng, đóng mọi tài liệu trước khi tắt máy tính.
- Một số việc không nên làm khi sử dụng máy tính là:
+ Thao tác tùy tiện, không theo hướng dẫn.
+ Để đồ uống gần chuột, bàn phím, thẻ nhớ,…
+ Tác động lên màn hình bằng các vật sắc nhọn.
+ Tắt máy tính bằng cách ngắt điện đột ngột.
+ Chạm vào phần kim loại của máy tính.
+ Nối máy tính và máy in khi một trong hai máy đang bật nguồn.