ở nhà ngủ + báo nhà thôi
Ta có:
\(w = z e^{z}\)
Theo định nghĩa của hàm Lambert W:
\(W \left(\right. w \left.\right) e^{W \left(\right. w \left.\right)} = w\)
So sánh với \(w = z e^{z}\) ⇒ suy ra:
\(z = W \left(\right. w \left.\right)\)
Kết luận:
\(f^{- 1} \left(\right. w \left.\right) = W \left(\right. w \left.\right)\)
...😔:)
Hàm số bậc nhất là hàm có dạng:
\(y = a x + b \left(\right. a \neq 0 \left.\right)\)
Nên sẽ có 1 số tính chất như sau :
1. Tập xác định
2. Tính đồng biến / nghịch biến
3. Đồ thị
4. Hệ số góc
5. Giao điểm với trục hoành
6. Quan hệ song song / trùng nhau
(-.-)ổn ko vậy me?
Câu 1 (khoảng 200 chữ)
Động lực để người trẻ nỗ lực mỗi ngày không phải lúc nào cũng là những mục tiêu lớn lao, mà thường bắt đầu từ những điều rất giản dị: mong muốn sống tốt hơn hôm qua, không phụ kỳ vọng của gia đình, và khát khao khẳng định giá trị bản thân. Trong một thế giới nhiều biến động, động lực còn đến từ ý thức về thời gian hữu hạn—nếu không hành động hôm nay, ta sẽ tụt lại phía sau. Bên cạnh đó, những tấm gương nỗ lực, những câu chuyện vượt khó truyền cảm hứng cũng góp phần “đánh thức” ý chí bên trong mỗi người. Tuy nhiên, động lực bền vững không chỉ dựa vào cảm hứng nhất thời, mà cần được nuôi dưỡng bằng kỷ luật: đặt mục tiêu rõ ràng, chia nhỏ hành trình, kiên trì theo đuổi dù gặp trở ngại. Người trẻ cũng cần học cách cân bằng, tránh so sánh tiêu cực khiến bản thân mất phương hướng. Khi hiểu mình muốn gì, vì sao phải cố gắng và biết trân trọng từng bước tiến nhỏ, động lực sẽ không còn là thứ mong manh, mà trở thành sức mạnh nội tại giúp ta tiến về phía trước mỗi ngày.
Câu 2 (khoảng 600 chữ)
Đoạn thơ trong “Thời gian trắng” của Nguyễn Phan Quế Mai gợi mở một không gian ký ức đầy ám ảnh, nơi quá khứ chiến tranh và hiện tại đời thường giao thoa, từ đó đánh thức trong người đọc nỗi trăn trở về sự lãng quên. Qua hình ảnh người lính già và dòng chảy thời gian, tác giả không chỉ kể một câu chuyện, mà còn đặt ra câu hỏi nhức nhối về thái độ của con người hôm nay đối với những hi sinh đã làm nên hòa bình.
Mở đầu đoạn thơ là hình ảnh “tôi” ngồi sau xe, lắng nghe câu chuyện của người lính già. Những cảm nhận được triển khai qua điệp từ “nghe” tạo nên nhịp điệu trầm lắng, như một hành trình đi ngược về quá khứ. “Gió Trường Sơn”, “nắng miền Trung”, “tiếng súng” không chỉ là những yếu tố thiên nhiên hay âm thanh, mà còn là ký ức sống động của một thời chiến tranh khốc liệt. Đặc biệt, hình ảnh “mái tóc bồng bềnh điểm bạc” và “đôi vai gầy guộc” gợi lên sự tàn phá của thời gian đối với con người, đồng thời làm nổi bật sự hi sinh thầm lặng của người lính năm xưa.
Cao trào cảm xúc được đẩy lên qua hình ảnh “giọt mưa xa”. Đây là một ẩn dụ giàu sức gợi, chứa đựng nhiều tầng ý nghĩa: đó là ký ức, là nước mắt, là những trải nghiệm đắng cay và vinh quang của chiến tranh. Tác giả tinh tế phân tích “vị” của giọt mưa: “vị ngọt chiến thắng”, “vị đắng cuộc chiến”, “vị mặn trăn trở”, “vị cay của cuộc sống đời thường”. Sự kết hợp các giác quan đã làm nổi bật tính đa chiều của ký ức: chiến tranh không chỉ có hào quang mà còn đầy mất mát, đau thương. Đặc biệt, câu hỏi “rồi có ai còn nhớ tới Trường Sơn” vang lên như một lời tự vấn, thể hiện nỗi lo lắng về sự lãng quên của thế hệ sau.
Từ quá khứ trở về hiện tại, đoạn thơ chuyển sang nhịp điệu gấp gáp với hình ảnh “cuộc sống đời thường tấp nập chảy quanh tôi”. Con người hiện đại dường như chỉ biết “vươn mình về phía trước”, mải mê với nhịp sống mà quên đi những giá trị đã làm nên hiện tại. Điệp ngữ “quên đi” được lặp lại nhiều lần như một lời cảnh tỉnh mạnh mẽ. Đó không chỉ là sự quên lãng cá nhân, mà là nguy cơ mất đi ký ức tập thể, đánh mất lòng biết ơn đối với quá khứ.
Kết thúc đoạn thơ là hình ảnh “người lính già bé nhỏ / cạnh ngã tư đường / thời gian trắng qua đôi bàn tay”. “Ngã tư đường” gợi sự giao thoa giữa quá khứ và hiện tại, giữa ký ức và đời sống. “Thời gian trắng” là một sáng tạo nghệ thuật độc đáo: màu trắng có thể là sự xóa nhòa, là khoảng trống của ký ức, là sự vô tình của con người trước những hi sinh đã qua. Hình ảnh đôi bàn tay như để mặc cho thời gian trôi qua càng làm tăng cảm giác xót xa, tiếc nuối.
Về nghệ thuật, đoạn thơ sử dụng linh hoạt các biện pháp như điệp từ, ẩn dụ, chuyển đổi cảm giác, tạo nên giọng điệu vừa tha thiết vừa day dứt. Ngôn ngữ giản dị nhưng giàu sức gợi, giúp người đọc dễ dàng đồng cảm với nhân vật trữ tình.
Qua đoạn thơ, Nguyễn Phan Quế Mai gửi gắm một thông điệp sâu sắc: quá khứ không được phép bị lãng quên. Những hi sinh của thế hệ đi trước cần được ghi nhớ và trân trọng, không chỉ bằng lời nói mà bằng thái độ sống có trách nhiệm. Đó cũng là lời nhắc nhở mỗi chúng ta hãy biết dừng lại giữa nhịp sống vội vã để lắng nghe, để nhớ, và để biết ơn.
ít lắm -0
2--
môn Xã hội + toán :)
Người Việt không chỉ “tạo ra” đồ vật mà còn tạo ra: