Giới thiệu về bản thân

❗❗❗❗Cộng Đồng Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam Muôn Năm❗❗❗❗
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Mở bài:
Truyện ngụ ngôn “Đẽo cày giữa đường” là một câu chuyện dân gian quen thuộc, mang ý nghĩa phê phán sâu sắc. Nhân vật trung tâm của truyện là người thợ mộc – một con người hiền lành, chăm chỉ nhưng lại có nhược điểm lớn là thiếu chính kiến, dễ bị chi phối bởi ý kiến của người khác. Chính đặc điểm nổi bật này đã dẫn đến thất bại của nhân vật và tạo nên bài học sâu sắc cho người đọc.

Thân bài:
Người thợ mộc xuất hiện trong hoàn cảnh rất đời thường: anh đẽo cày đem ra chợ bán để kiếm sống. Ban đầu, anh có ý định và cách làm riêng của mình, điều đó cho thấy anh là người lao động cần cù, có mong muốn làm ra sản phẩm tốt để bán được giá. Tuy nhiên, khi vừa bắt tay vào công việc, anh lại liên tục nghe theo những lời góp ý của người qua đường.

Hễ có người bảo cày to thì anh đẽo to, có người chê to lại nghe theo và đẽo nhỏ, người khác lại góp ý làm cong hay làm thẳng, anh đều răm rắp làm theo. Những cử chỉ và hành động đó cho thấy người thợ mộc là người không có lập trường vững vàng, không biết suy nghĩ, chọn lọc ý kiến đúng sai. Anh không tự tin vào quyết định của bản thân mà luôn phụ thuộc vào người khác.

Về mặt ý nghĩ, người thợ mộc tin rằng ai cũng nói đúng và cho rằng làm theo số đông thì sẽ tốt. Nhưng chính sự cả tin, thiếu suy xét ấy đã khiến sản phẩm cuối cùng trở nên méo mó, không dùng được, “chẳng giống cái cày nào”. Qua đó, tác giả dân gian đã khéo léo phê phán thói quen sống không có chính kiến, dễ bị dao động.

Truyện được xây dựng bằng nghệ thuật kể chuyện ngắn gọn, tình huống đơn giản nhưng giàu tính biểu tượng. Nhân vật người thợ mộc được khắc họa chủ yếu qua hành động, không cần miêu tả cầu kỳ mà vẫn làm nổi bật tính cách. Lối kể mộc mạc, gần gũi giúp bài học trở nên dễ hiểu và dễ nhớ.

Nhận xét về nhân vật người thợ mộc, em thấy anh là hình ảnh tiêu biểu cho những người làm việc mà không có lập trường, không biết tự chịu trách nhiệm cho quyết định của mình. Dù chăm chỉ nhưng vì thiếu bản lĩnh nên cuối cùng vẫn thất bại.

Kết bài:
Qua việc phân tích đặc điểm nhân vật người thợ mộc trong truyện “Đẽo cày giữa đường”, truyện ngụ ngôn đã gửi gắm bài học sâu sắc: trong cuộc sống và học tập, con người cần biết lắng nghe ý kiến người khác nhưng phải có chính kiến, biết suy nghĩ và lựa chọn đúng đắn. Nếu không, chúng ta rất dễ rơi vào tình trạng “đẽo cày giữa đường”, làm việc gì cũng dang dở và không đạt kết quả tốt.

Đúng thì tick hộ mình nhé hehehe

Nhân dịp kỉ niệm ngày thành lập trường, lớp em tổ chức một chuyến tham quan về nguồn đến Khu di tích lịch sử Côn Sơn – Kiếp Bạc (tỉnh Hải Dương). Đây là nơi gắn liền với tên tuổi của anh hùng dân tộc Trần Hưng Đạo và danh nhân văn hóa Nguyễn Trãi. Ngay khi nghe cô giáo thông báo, cả lớp em ai cũng háo hức và mong chờ từng ngày để được lên đường.

Buổi sáng hôm ấy, khi những tia nắng đầu tiên vừa ló rạng, chúng em đã có mặt đông đủ tại sân trường. Mọi người mặc đồng phục chỉnh tề, mang theo mũ, nước uống và đồ ăn nhẹ. Khi chiếc xe bắt đầu khởi hành, cả lớp vỗ tay reo vui. Tiếng hát, tiếng cười vang lên suốt quãng đường, làm cho chuyến đi thêm rộn rã.

Sau gần hai giờ đồng hồ, chúng em đã đến khu di tích. Cảnh vật nơi đây thật thanh bình và linh thiêng. Những rặng thông xanh rì rào trong gió, con đường lát đá dẫn vào khu tưởng niệm nghi ngút khói hương. Cô hướng dẫn viên kể cho chúng em nghe về cuộc đời, sự nghiệp của Trần Hưng Đạo – vị tướng tài ba đã ba lần đánh thắng quân Nguyên Mông, và Nguyễn Trãi – người anh hùng văn hóa vĩ đại của dân tộc. Khi đứng trước nhà tưởng niệm, nghe những câu chuyện về các bậc tiền nhân, em cảm thấy vô cùng xúc động và tự hào.

Buổi trưa, chúng em cùng nhau ăn cơm hộp trong khu sinh hoạt chung. Không khí thật vui vẻ, ai cũng kể chuyện, cười nói rộn ràng. Sau đó, cả lớp tham gia quét dọn xung quanh khu di tích và trồng thêm vài cây hoa để lưu lại kỉ niệm. Dù nắng khá gắt nhưng ai cũng làm việc rất hăng say và tự nguyện.

Chiều về, trên xe ai cũng lưu luyến. Mọi người cùng nhau hát vang những bài ca về quê hương, đất nước. Em lặng ngắm những hàng cây ven đường, lòng vẫn tràn đầy cảm xúc. Chuyến đi đã giúp em hiểu thêm về truyền thống hào hùng của dân tộc, thêm biết ơn và tự hào về đất nước mình.

Chuyến tham quan về nguồn ấy thật ý nghĩa và đáng nhớ. Em không chỉ được mở rộng hiểu biết về lịch sử mà còn học được cách sống biết ơn, trân trọng những gì mình đang có. Đó là kỉ niệm đẹp mà em sẽ mãi ghi nhớ trong những năm tháng học trò.

Câu 1.

Bài thơ “Cảnh ngày hè” được viết theo thể thơ: thể thơ thất ngôn xen lục ngôn (thất ngôn xen lục ngôn Đường luật)
Câu 2.

Những hình ảnh thiên nhiên nào được nhắc đến trong bốn dòng thơ đầu là:

  • Hoa lựu đỏ như lửa,
  • Hòe tỏa bóng xanh rờn,
  • Thạch lựu, hòe, sen tỏa hương sắc mùa hè,
  • Chợ cá làng ngư phủ, tiếng ve, thể hiện cảnh sinh hoạt và âm thanh của cuộc sống mùa hè.
  • Câu 3.
  • Biện pháp đảo ngữ ( “lao xao”, “dắng dỏi” )
  • tác dụng:
  • Nhấn mạnh âm thanh rộn ràng, sống động của cảnh vật.
  • Làm cho bức tranh ngày hè trở nên có nhịp điệu, có hồn, gợi cảm giác náo nhiệt, tươi vui của cuộc sống lao động.
  • Thể hiện tâm hồn yêu đời, hòa mình vào thiên nhiên của Nguyễn Trãi.
  • Câu 4.
  • Bộc lộ cảm xúc:
  • Tấm lòng yêu nước, thương dân sâu sắc,
  • Ước muốn nhân dân được no đủ, hạnh phúc, “dân giàu đủ khắp đòi phương”,
  • Đồng thời thể hiện tư tưởng nhân nghĩa, tình yêu thương con người chân thành của ông.
  • Câu 5
  • Chủ đề: Bài thơ thể hiện niềm vui, sự hòa hợp giữa con người với thiên nhiêntấm lòng yêu nước, thương dân của Nguyễn Trãi.
  • Câu 6:
  • Từ niềm vui giản dị mà Nguyễn Trãi tìm thấy trong cảnh ngày hè, em nhận ra rằng hạnh phúc không chỉ đến từ những điều lớn lao mà còn ở chính những điều bình dị quanh ta. Mỗi khi biết dừng lại để ngắm nhìn thiên nhiên, lắng nghe âm thanh của cuộc sống, lòng ta sẽ trở nên nhẹ nhõm, yêu đời hơn. Em học được cách giữ tinh thần lạc quan, yêu cuộc sống, biết trân trọng vẻ đẹp bình dị và luôn hướng đến điều tốt đẹp cho mọi người như tấm lòng nhân nghĩa của Nguyễn Trãi.

2×(NH4​)\(\overset{^{+}}{}\) +(SO4​)2--> Trung hoà

⇒ Vậy mỗi NH₄ có hóa trị I.

Kết luận: Trong \(\left(\right. N H_{4} \left.\right)_{2} S O_{4}\), (NH₄) có hoá trị I.