Câu 1:
Thói quen bắt chước, nếu không có suy xét, sẽ làm con người mất đi chính kiến, trở nên thụ động và thiếu tự tin vào năng lực bản thân. Nó khiến ta dễ dàng a dua theo những trào lưu tiêu cực, chạy theo những giá trị ảo mà bỏ quên đi bản sắc riêng và truyền thống tốt đẹp. Hậu quả là mỗi người có thể đánh mất đi sự độc đáo, sáng tạo, chỉ đơn thuần trở thành bản sao của người khác, không còn khả năng tự mình đưa ra những quyết định, lựa chọn đúng đắn. Việc chạy theo thói quen này còn dẫn đến sự thiếu bản lĩnh, dễ bị dao động trước khó khăn và trở thành một gánh nặng cho gia đình cũng như xã hội.
Câu 2:
Những trải nghiệm, dù lớn hay nhỏ, góp phần định hình nhân cách và mang lại những bài học quý giá. Chuyến đi tình nguyện đến một làng trẻ mồ côi vào mùa hè năm ngoái đã để lại một dấu ấn sâu sắc. Kỳ nghỉ hè năm đó, thay vì du lịch hoặc các khóa học, người viết đã tham gia chương trình "Mùa hè sẻ chia" do Đoàn trường tổ chức, đến làng trẻ mồ côi Hướng Dương. Ban đầu, động lực đến từ mong muốn làm điều khác biệt, mới mẻ và có thêm điểm cộng cho hoạt động ngoại khóa. Tâm thế là của người đi cho, đi giúp đỡ, chứ chưa thực sự hiểu ý nghĩa sâu xa của chuyến đi. Làng trẻ Hướng Dương nằm trong một con hẻm nhỏ, khác xa với những hình ảnh khang trang. Nơi đó thiếu thốn về vật chất nhưng tràn ngập tiếng cười và sự ấm áp. Những ánh mắt trẻ thơ, dù thiệt thòi, vẫn ánh lên sự lạc quan, hồn nhiên. Người viết được phân công phụ trách nhóm các em nhỏ từ 5 đến 7 tuổi. Công việc chính là tổ chức trò chơi, dạy hát, đọc thơ và giúp đỡ ở bếp ăn. Ngày đầu tiên, có chút khó khăn trong việc hòa nhập. Các em nhỏ ban đầu còn e dè, nhưng chỉ sau vài câu chuyện, vài trò chơi đơn giản, khoảng cách đã nhanh chóng được xóa nhòa. Đặc biệt nhớ câu chuyện về bé Mai, một cô bé nhỏ nhắn, ít nói nhưng luôn nở nụ cười tươi. Mai mồ côi cha mẹ từ khi mới sinh, lớn lên trong vòng tay yêu thương của các cô chú và bạn bè nơi đây. Mai có thể tự lập làm nhiều việc cá nhân một cách khéo léo. Qua lời kể về cuộc sống hàng ngày, về những ước mơ giản dị như được đi học, được có một chiếc cặp sách mới, người viết cảm nhận được một nghị lực phi thường ẩn sau thân hình bé nhỏ ấy. Suốt một tuần lễ, người viết được sống trong một môi trường hoàn toàn khác biệt. Học cách kiên nhẫn hơn, biết lắng nghe hơn, và quan trọng nhất là biết trân trọng những gì mình đang có. Chứng kiến sự thiếu thốn về vật chất nhưng lại thừa thãi tình thương ở làng trẻ, nhận ra rằng hạnh phúc không phải là có thật nhiều tiền, thật nhiều đồ chơi đẹp, mà đến từ những điều giản dị nhất: một bữa cơm ấm áp, một mái nhà che nắng che mưa, sự quan tâm của gia đình và bạn bè. Cảm thấy hổ thẹn vì đôi khi vẫn còn phàn nàn về những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống. Ngày chia tay, những cái ôm thật chặt, những giọt nước mắt lăn dài trên má các em nhỏ và cả các bạn tình nguyện viên khiến không khỏi xúc động. Không còn tâm thế của một người đi cho nữa, mà chính là người nhận được rất nhiều từ chuyến đi này. Nhận được sự thấu cảm, bài học về lòng nhân ái, về nghị lực sống và về giá trị đích thực của hạnh phúc. Trải nghiệm tại làng trẻ Hướng Dương đã thay đổi cách nhìn về cuộc sống. Nó nhắc nhở phải biết sống chậm lại, biết quan tâm đến những người xung quanh, và biết cống hiến một phần nhỏ bé của mình để làm cho thế giới này tốt đẹp hơn. Đó mãi mãi là một kỷ niệm, một trải nghiệm có ý nghĩa sâu sắc mà sẽ không bao giờ quên.Câu 1:
Thói quen bắt chước, nếu không có suy xét, sẽ làm con người mất đi chính kiến, trở nên thụ động và thiếu tự tin vào năng lực bản thân. Nó khiến ta dễ dàng a dua theo những trào lưu tiêu cực, chạy theo những giá trị ảo mà bỏ quên đi bản sắc riêng và truyền thống tốt đẹp. Hậu quả là mỗi người có thể đánh mất đi sự độc đáo, sáng tạo, chỉ đơn thuần trở thành bản sao của người khác, không còn khả năng tự mình đưa ra những quyết định, lựa chọn đúng đắn. Việc chạy theo thói quen này còn dẫn đến sự thiếu bản lĩnh, dễ bị dao động trước khó khăn và trở thành một gánh nặng cho gia đình cũng như xã hội.
Câu 2:
Những trải nghiệm, dù lớn hay nhỏ, góp phần định hình nhân cách và mang lại những bài học quý giá. Chuyến đi tình nguyện đến một làng trẻ mồ côi vào mùa hè năm ngoái đã để lại một dấu ấn sâu sắc. Kỳ nghỉ hè năm đó, thay vì du lịch hoặc các khóa học, người viết đã tham gia chương trình "Mùa hè sẻ chia" do Đoàn trường tổ chức, đến làng trẻ mồ côi Hướng Dương. Ban đầu, động lực đến từ mong muốn làm điều khác biệt, mới mẻ và có thêm điểm cộng cho hoạt động ngoại khóa. Tâm thế là của người đi cho, đi giúp đỡ, chứ chưa thực sự hiểu ý nghĩa sâu xa của chuyến đi. Làng trẻ Hướng Dương nằm trong một con hẻm nhỏ, khác xa với những hình ảnh khang trang. Nơi đó thiếu thốn về vật chất nhưng tràn ngập tiếng cười và sự ấm áp. Những ánh mắt trẻ thơ, dù thiệt thòi, vẫn ánh lên sự lạc quan, hồn nhiên. Người viết được phân công phụ trách nhóm các em nhỏ từ 5 đến 7 tuổi. Công việc chính là tổ chức trò chơi, dạy hát, đọc thơ và giúp đỡ ở bếp ăn. Ngày đầu tiên, có chút khó khăn trong việc hòa nhập. Các em nhỏ ban đầu còn e dè, nhưng chỉ sau vài câu chuyện, vài trò chơi đơn giản, khoảng cách đã nhanh chóng được xóa nhòa. Đặc biệt nhớ câu chuyện về bé Mai, một cô bé nhỏ nhắn, ít nói nhưng luôn nở nụ cười tươi. Mai mồ côi cha mẹ từ khi mới sinh, lớn lên trong vòng tay yêu thương của các cô chú và bạn bè nơi đây. Mai có thể tự lập làm nhiều việc cá nhân một cách khéo léo. Qua lời kể về cuộc sống hàng ngày, về những ước mơ giản dị như được đi học, được có một chiếc cặp sách mới, người viết cảm nhận được một nghị lực phi thường ẩn sau thân hình bé nhỏ ấy. Suốt một tuần lễ, người viết được sống trong một môi trường hoàn toàn khác biệt. Học cách kiên nhẫn hơn, biết lắng nghe hơn, và quan trọng nhất là biết trân trọng những gì mình đang có. Chứng kiến sự thiếu thốn về vật chất nhưng lại thừa thãi tình thương ở làng trẻ, nhận ra rằng hạnh phúc không phải là có thật nhiều tiền, thật nhiều đồ chơi đẹp, mà đến từ những điều giản dị nhất: một bữa cơm ấm áp, một mái nhà che nắng che mưa, sự quan tâm của gia đình và bạn bè. Cảm thấy hổ thẹn vì đôi khi vẫn còn phàn nàn về những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống. Ngày chia tay, những cái ôm thật chặt, những giọt nước mắt lăn dài trên má các em nhỏ và cả các bạn tình nguyện viên khiến không khỏi xúc động. Không còn tâm thế của một người đi cho nữa, mà chính là người nhận được rất nhiều từ chuyến đi này. Nhận được sự thấu cảm, bài học về lòng nhân ái, về nghị lực sống và về giá trị đích thực của hạnh phúc. Trải nghiệm tại làng trẻ Hướng Dương đã thay đổi cách nhìn về cuộc sống. Nó nhắc nhở phải biết sống chậm lại, biết quan tâm đến những người xung quanh, và biết cống hiến một phần nhỏ bé của mình để làm cho thế giới này tốt đẹp hơn. Đó mãi mãi là một kỷ niệm, một trải nghiệm có ý nghĩa sâu sắc mà sẽ không bao giờ quên.Bài làm
Trong ký ức tuổi thơ, có lẽ ai cũng có những kỷ niệm vui buồn, nhưng có một lần làm em day dứt mãi mãi đó là lần em làm vỡ bình hoa của bà. Hôm đó, em lén lấy nước ngọt trong tủ lạnh. Thấy bình hoa đặt cạnh đó, em đã bất cẩn làm bình hoa rơi vỡ xuống sàn nhà. Em sợ hãi, em sợ bà mắng. Em vội vàng nhặt những mảnh vỡ bỏ vào sọt rác rồi lẳng lặng đi vào phòng. Khi bà phát hiện bình hoa đã vỡ, em thấy bà thật sự đau lòng. Em lại cảm thấy thương mẹ hơn bao giờ hết. Em nhận ra hành động của mình không chỉ gây thiệt hại vật chất mà còn làm tổn thương người mình yêu thương. Em đã khóc, khóc vì em sai, vì em đã làm vỡ bình hoa quý mà bà trân trọng. Em không thể nào quên được nỗi buồn và sự hối hận lúc đó. Em đã tự hứa với lòng mình rằng sẽ không bao giờ lặp lại sai lầm này nữa. Từ đó, em học cách thành thật và dũng cảm nhận lỗi khi mình làm sai. Em cũng hiểu rằng sự thật thà và kính trọng người khác là những giá trị quý báu mà chúng ta cần phải trân trọng và giữ gìn. Bài học từ lần làm vỡ bình hoa đã giúp em trưởng thành hơn. Em hiểu rằng, dù cuộc sống có vất vả, chúng ta vẫn phải giữ lòng trung thực, dũng cảm nhận lỗi và không bao giờ được dối trá, lừa lọc người khác.Bài làm
Trong ký ức tuổi thơ, có lẽ ai cũng có những kỷ niệm vui buồn, nhưng có một lần làm em day dứt mãi mãi đó là lần em làm vỡ bình hoa của bà. Hôm đó, em lén lấy nước ngọt trong tủ lạnh. Thấy bình hoa đặt cạnh đó, em đã bất cẩn làm bình hoa rơi vỡ xuống sàn nhà. Em sợ hãi, em sợ bà mắng. Em vội vàng nhặt những mảnh vỡ bỏ vào sọt rác rồi lẳng lặng đi vào phòng. Khi bà phát hiện bình hoa đã vỡ, em thấy bà thật sự đau lòng. Em lại cảm thấy thương mẹ hơn bao giờ hết. Em nhận ra hành động của mình không chỉ gây thiệt hại vật chất mà còn làm tổn thương người mình yêu thương. Em đã khóc, khóc vì em sai, vì em đã làm vỡ bình hoa quý mà bà trân trọng. Em không thể nào quên được nỗi buồn và sự hối hận lúc đó. Em đã tự hứa với lòng mình rằng sẽ không bao giờ lặp lại sai lầm này nữa. Từ đó, em học cách thành thật và dũng cảm nhận lỗi khi mình làm sai. Em cũng hiểu rằng sự thật thà và kính trọng người khác là những giá trị quý báu mà chúng ta cần phải trân trọng và giữ gìn. Bài học từ lần làm vỡ bình hoa đã giúp em trưởng thành hơn. Em hiểu rằng, dù cuộc sống có vất vả, chúng ta vẫn phải giữ lòng trung thực, dũng cảm nhận lỗi và không bao giờ được dối trá, lừa lọc người khác.Chắc hẳn ai khi học dưới mái trường cấp 1 thân yêu đều có cho mình những kỉ niệm đáng nhớ và em cũng như vậy. Kí ức tươi đẹp cùng người bạn thân Hải An luôn ghi dấu trong trái tim em.
Ngày hôm đó, cô giáo thông báo về việc nhà trường có kế hoạch tổ chức buổi dã ngoại để nâng cao khả năng thực hành và vận dụng kiến thức vào đời sống cho học sinh. Cả lớp ai cũng hân hoan, háo hức. Địa điểm mà chúng em đi đến là nông trại ở Ba Vì, Hà Nội. Em và Hải An đã cùng nhau lên rất nhiều ý tưởng cho chuyến đi ngày hôm đó. Trước hôm khởi hành, em xin phép bố mẹ sang nhà bạn ngủ để sáng mai đi sớm và được bố mẹ đồng ý. Tối hôm đó, em và bạn đi siêu thị mua đồ. Chúng em mua rất nhiều đồ ăn như bim bim, kẹo mút, kẹo dẻo, bánh mì, xúc xích, phô mai,... Thời gian mua sắm kết thúc vào lúc 9 giờ 30 phút. Chúng em thay quần áo, vệ sinh cá nhân rồi nhanh chóng lên giường ngủ. Bọn em kể cho nhau nghe mọi thứ, thậm chí cười khúc khích khiến bố mẹ phải nhắc nhở mấy lần. Sau một hồi trò chuyện, em và bạn dần đi vào giấc ngủ. Đúng 5 giờ sáng, tiếng chuông đồng hồ reo vang. Nhìn vẻ mặt ngái ngủ của nhau, chúng em đều bật cười sảng khoái. Cuối cùng, hai đứa có mặt ở trường lúc 6 giờ. Dưới sự hướng dẫn của cô chủ nhiệm, chúng em di chuyển lên xe và ngồi cạnh nhau. Bạn chỉ cho em rất nhiều điều thú vị qua ô cửa nhỏ. Vạn vật cứ thế vụt qua tầm mắt em. 9 giờ, đoàn xe đã có mặt ở nông trại. Chúng em cầm tay nhau đi thăm vườn và dạo quanh tất cả ngóc ngách. Tại đây, em và Hải An được học cách trồng cây, vắt sữa bò,... Chúng em được trở thành người nông dân thực thụ trong buổi học ngày hôm ấy. Đến cuối chuyến đi, em vấp phải hòn đá lớn khiến bản thân ngã sõng soài xuống nền đất. Quần áo dính bùn lấm lem, bẩn thỉu, mặt thì lỗ chỗ những vết đất, cát còn vương. Hải An thấy bộ dạng của em thì phá lên cười làm em giận bạn lắm! Nhưng ngay sau đó, bạn cố gắng giúp đỡ và lục tìm trong ba lô quần áo mới cho em mặc. Dưới sự giúp đỡ của bạn, em đã dần lấy lại được bình tĩnh và trở nên sạch sẽ, gọn gàng hơn. Chuyến đi ấy không chỉ đem lại cho em kĩ năng sống bổ ích mà còn là sợi dây gắn kết tình bạn của chúng em. Đối với em, Hải An luôn là người bạn tốt bụng và dễ thương nhất.
Dù không còn học cùng nhau nhưng chúng em vẫn luôn giữ liên lạc. Hải An bây giờ ngày càng xinh đẹp, học giỏi. Em rất vui mừng khi thấy bạn thành công, hạnh phúc. Em hi vọng tình bạn của chúng em sẽ bền chặt theo năm tháng.
Chắc hẳn ai khi học dưới mái trường cấp 1 thân yêu đều có cho mình những kỉ niệm đáng nhớ và em cũng như vậy. Kí ức tươi đẹp cùng người bạn thân Hải An luôn ghi dấu trong trái tim em.
Ngày hôm đó, cô giáo thông báo về việc nhà trường có kế hoạch tổ chức buổi dã ngoại để nâng cao khả năng thực hành và vận dụng kiến thức vào đời sống cho học sinh. Cả lớp ai cũng hân hoan, háo hức. Địa điểm mà chúng em đi đến là nông trại ở Ba Vì, Hà Nội. Em và Hải An đã cùng nhau lên rất nhiều ý tưởng cho chuyến đi ngày hôm đó. Trước hôm khởi hành, em xin phép bố mẹ sang nhà bạn ngủ để sáng mai đi sớm và được bố mẹ đồng ý. Tối hôm đó, em và bạn đi siêu thị mua đồ. Chúng em mua rất nhiều đồ ăn như bim bim, kẹo mút, kẹo dẻo, bánh mì, xúc xích, phô mai,... Thời gian mua sắm kết thúc vào lúc 9 giờ 30 phút. Chúng em thay quần áo, vệ sinh cá nhân rồi nhanh chóng lên giường ngủ. Bọn em kể cho nhau nghe mọi thứ, thậm chí cười khúc khích khiến bố mẹ phải nhắc nhở mấy lần. Sau một hồi trò chuyện, em và bạn dần đi vào giấc ngủ. Đúng 5 giờ sáng, tiếng chuông đồng hồ reo vang. Nhìn vẻ mặt ngái ngủ của nhau, chúng em đều bật cười sảng khoái. Cuối cùng, hai đứa có mặt ở trường lúc 6 giờ. Dưới sự hướng dẫn của cô chủ nhiệm, chúng em di chuyển lên xe và ngồi cạnh nhau. Bạn chỉ cho em rất nhiều điều thú vị qua ô cửa nhỏ. Vạn vật cứ thế vụt qua tầm mắt em. 9 giờ, đoàn xe đã có mặt ở nông trại. Chúng em cầm tay nhau đi thăm vườn và dạo quanh tất cả ngóc ngách. Tại đây, em và Hải An được học cách trồng cây, vắt sữa bò,... Chúng em được trở thành người nông dân thực thụ trong buổi học ngày hôm ấy. Đến cuối chuyến đi, em vấp phải hòn đá lớn khiến bản thân ngã sõng soài xuống nền đất. Quần áo dính bùn lấm lem, bẩn thỉu, mặt thì lỗ chỗ những vết đất, cát còn vương. Hải An thấy bộ dạng của em thì phá lên cười làm em giận bạn lắm! Nhưng ngay sau đó, bạn cố gắng giúp đỡ và lục tìm trong ba lô quần áo mới cho em mặc. Dưới sự giúp đỡ của bạn, em đã dần lấy lại được bình tĩnh và trở nên sạch sẽ, gọn gàng hơn. Chuyến đi ấy không chỉ đem lại cho em kĩ năng sống bổ ích mà còn là sợi dây gắn kết tình bạn của chúng em. Đối với em, Hải An luôn là người bạn tốt bụng và dễ thương nhất.
Dù không còn học cùng nhau nhưng chúng em vẫn luôn giữ liên lạc. Hải An bây giờ ngày càng xinh đẹp, học giỏi. Em rất vui mừng khi thấy bạn thành công, hạnh phúc. Em hi vọng tình bạn của chúng em sẽ bền chặt theo năm tháng.
1. James is very kind and likes to help people.
2. People are waiting for the school bus at the moment.
I live in a big house. There are three floors in my house. On the ground floor there is a staircase and a play room. The play room is empty at the moment because I am re-decorating it. On the first floor there is a sitting room and a kitchen. In the sitting room there is a big sofa and a small chest of drawers. There is a big double bed in the bedroom and a bedside table with a lamp on it. In the kitchen there is a big fridge, and oven and a microwave. On the top floor there is a bedroom, a bathroom and a washing room. In the bathroom there is a bath and shower, a basin and a toilet. In the washing room there is a washing machine and a tumble drier.
Đồ dùng nhà bếp