Đây là lời Việt của bài “Happy New Year” do nhóm nhạc Thụy Điển ABBA thể hiện.
đức
卍 là một ký hiệu cổ xưa, có nhiều ý nghĩa khác nhau tùy theo bối cảnh văn hóa và lịch sử. Cần phân biệt rõ để tránh hiểu nhầm.
Trong Phật giáo, Ấn Độ giáo và nhiều nền văn hóa châu Á, ký hiệu 卍 (chữ Vạn) mang ý nghĩa tốt đẹp:
Tại Việt Nam, Trung Quốc, Nhật Bản, Hàn Quốc:
Lưu ý: Trong Phật giáo, ký hiệu thường xoay sang trái (卍) hoặc sang phải (卐), không mang ý nghĩa tiêu cực.
Ở phương Tây, đặc biệt từ thế kỷ 20:
Vì vậy, tại châu Âu và Mỹ:
Ông ấy dùng chính cây cung để đánh chết con đười ươi, chứ không cần bắn mũi tên nào cả.
Em rất khâm phục Hai Bà Trưng – hai nữ anh hùng tiêu biểu trong cuộc đấu tranh giành độc lập thời kì Bắc thuộc. Hai Bà đã dũng cảm đứng lên lãnh đạo nhân dân khởi nghĩa, đánh đuổi quân xâm lược phương Bắc. Tinh thần yêu nước, ý chí kiên cường của Hai Bà Trưng thể hiện lòng tự hào dân tộc sâu sắc. Hình ảnh Hai Bà mãi là tấm gương sáng cho các thế hệ noi theo.
Trang siêu văn bản (hypertext) trở thành trang web (web page) khi được lưu trữ trên máy chủ web và có thể truy cập thông qua Internet bằng trình duyệt, với một địa chỉ xác định (URL).
Nói cách khác, một trang siêu văn bản sẽ được gọi là trang web khi đáp ứng đồng thời các điều kiện sau:
http://... hoặc https://...).Ví dụ minh họa (theo kiến thức Tin học THCS):
👉 Kết luận ngắn gọn:
Trang siêu văn bản trở thành trang web khi được đưa lên Internet và có thể truy cập bằng trình duyệt thông qua một địa chỉ web.
Người bạn đồng hành và bài kiểm tra đáng nhớ
Trong những năm tháng học trò dưới mái trường thân yêu, em có rất nhiều kỷ niệm vui buồn khó quên. Thế nhưng, trải nghiệm để lại trong em ấn tượng sâu sắc nhất chính là lần em bị điểm kém trong bài kiểm tra Toán của tháng 1 năm lớp 5 qua và sự giúp đỡ chân thành của Lan – cô bạn thân cùng bàn.
Vốn là một học sinh khá môn Toán, em đã có phần chủ quan khi không ôn tập kĩ các dạng bài nâng cao. Khi nhận bài kiểm tra, con điểm 5 đỏ chói hiện lên trên trang giấy khiến em bàng hoàng và hụt hẫng. Em cảm thấy xấu hổ với thầy cô, lo sợ bố mẹ buồn lòng nên đã bật khóc ngay tại lớp.
Trong lúc em đang gục mặt xuống bàn vì thất vọng về bản thân, một bàn tay ấm áp nhẹ nhàng đặt lên vai em. Đó chính là Lan. Thay vì ra chơi cùng các bạn khác, Lan đã ngồi lại bên em và dịu dàng an ủi: “Đừng buồn nữa, một lần vấp ngã không có nghĩa là thất bại hoàn toàn. Để mình giảng lại cho bạn những câu làm sai nhé!”
Suốt cả tuần sau đó, cứ mỗi giờ ra chơi hoặc những buổi chiều tan học sớm, Lan lại kiên nhẫn cùng em ngồi lại ở thư viện. Bạn tỉ mỉ hướng dẫn em từng bước giải bài, từ những lỗ hổng kiến thức cơ bản đến các mẹo làm bài nhanh. Có những bài toán khó, hai đứa cùng nhăn trán suy nghĩ, rồi lại vỡ òa trong niềm vui khi tìm ra đáp án đúng.
Nhờ sự tận tâm của Lan và nỗ lực không ngừng của bản thân, trong bài kiểm tra gỡ điểm sau đó, em đã đạt được điểm 9. Cầm bài kiểm tra trên tay, người đầu tiên em muốn cảm ơn không ai khác chính là Lan.
Trải nghiệm ấy đã dạy cho em một bài học quý giá về sự khiêm tốn và tinh thần cố gắng trong học tập. Quan trọng hơn, em nhận ra rằng tình bạn chân chính không chỉ là cùng nhau vui chơi, mà còn là sẵn sàng sẻ chia, giúp đỡ nhau vượt qua những lúc khó khăn nhất. Hình ảnh Lan miệt mài bên trang giấy cùng em ngày hôm ấy sẽ mãi là kỷ niệm đẹp trong hành trình trưởng thành của em dưới mái trường mến yêu.
Câu 1: Thể thơ của đoạn trích là: Thể thơ lục bát (câu 6 chữ và câu 8 chữ xen kẽ).
Câu 2: Những tiếng hiệp vần với nhau trong hai dòng thơ là: "mây" và "hây" (vần "ây").
Câu 3: Giải nghĩa từ "thơ thẩn": Trong đoạn trích, "thơ thẩn" diễn tả trạng thái lững lờ, chậm rãi, nhẹ nhàng của áng mây trôi trên bầu trời, tạo nên vẻ thư thái, gợi cảm cho cảnh vật.
Câu 4:
Câu 5: Nội dung chính của đoạn trích: Ca ngợi vẻ đẹp đa dạng, biến đổi sắc màu kì diệu của dòng sông theo các khoảng thời gian trong ngày (sáng, trưa, chiều).
Câu 6: Để bảo vệ môi trường và thiên nhiên, em cần:
Những năm tháng học Tiểu học đã để lại trong em biết bao kỉ niệm đáng nhớ, nhưng có lẽ lần em được tham gia hội thi “Kể chuyện Bác Hồ” ở trường là trải nghiệm khiến em không bao giờ quên.
Hôm ấy, sân trường rợp cờ hoa, ai cũng mặc đồng phục chỉnh tề. Em đại diện cho lớp tham dự hội thi nên hồi hộp lắm. Khi bước lên sân khấu, tay em run run cầm micro, tim đập thình thịch như trống trường. Nhưng nhìn xuống hàng ghế khán giả, thấy cô giáo mỉm cười động viên, em lấy lại bình tĩnh. Em kể câu chuyện “Chiếc áo ấm” – một câu chuyện giản dị nhưng thấm đẫm tình yêu thương của Bác dành cho thiếu nhi. Giọng em dần trở nên tự tin, truyền cảm hơn. Khi kết thúc, tiếng vỗ tay vang lên khắp sân trường. Em không ngờ mình lại có thể làm được như thế. Cuối buổi, em được nhận giấy khen giải Nhì của hội thi. Cô giáo ôm em và nói: “Cô tự hào về con lắm!”.
Trở về nhà, em vẫn còn lâng lâng hạnh phúc. Em nhận ra rằng chỉ cần cố gắng và tin vào bản thân thì điều tưởng như khó khăn cũng sẽ trở thành hiện thực. Trải nghiệm ấy giúp em thêm yêu mái trường Tiểu học – nơi em đã học được không chỉ kiến thức mà còn cả sự tự tin, lòng dũng cảm và niềm vui khi được chia sẻ những điều tốt đẹp.
Đó là một kỉ niệm nhỏ nhưng thật ấm áp, sẽ mãi theo em trên con đường học tập và trưởng thành sau này.
Câu 1. (0.5 điểm)
Truyện được kể theo ngôi thứ ba (tác giả kể về hành động, suy nghĩ của nhân vật Hà và bà).
Câu 2. (0.5 điểm)
Theo văn bản, không ai biết rõ ai là người trồng cây hoàng lan (bà cũng từng hỏi nhưng chẳng ai biết).
Câu 3. (1.0 điểm)
Biện pháp tu từ: nhân hoá (dùng động từ “khoác trên mình” cho cây).
Tác dụng: khiến hình ảnh cây trở nên gần gũi, sống động, gợi cảm (như mặc một chiếc áo xanh non), nhấn mạnh vẻ tươi trẻ và vẻ đẹp dịu dàng của cây khi mùa xuân đến.
Câu 4. (1.0 điểm)
Hà “run run” và “ngước đôi mắt tròn xoe nhìn lên ban thờ” vì em vừa cầm những cánh hoa đã được tìm thấy trong ba lô của người lính (ông). Em hiểu được ý nghĩa và kỷ niệm sâu sắc mà những cánh hoa đó mang theo — tình yêu và nỗi nhớ của ông dành cho cây và gia đình — nên Hà xúc động, vừa kính trọng vừa bối rối khi nhìn lên ban thờ (nhắc tới người đã khuất).
Câu 5. (1.0 điểm)
Gia đình là chỗ dựa tinh thần vững chắc cho mỗi người; ở đó ta nhận được yêu thương, kí ức và giá trị sống. Những kỷ niệm cùng đồ vật, cảnh vật trong nhà (như cây hoàng lan) giữ gìn tình thân và dạy ta biết trân trọng quá khứ. Nhờ gia đình, con người có nguồn động lực vượt khó và biết giữ gìn truyền thống, tình cảm tốt đẹp.