Bài làm
Bài thơ "Buổi sáng nhà em" của Trần Đăng Khoa đã vẽ nên một bức tranh làng quê đầy sức sống qua lăng kính hồn nhiên, trong trẻo của trẻ thơ. Điểm ấn tượng nhất là nghệ thuật nhân hóa tài tình, biến những vật vô tri và con vật quen thuộc trở nên có linh hồn: từ "ông trời nổi lửa", "chị tre chải tóc" đến "bác nồi đồng hát"... Tất cả tạo nên một không khí rộn ràng, vui vẻ như một ngày hội. Giữa thiên nhiên tươi đẹp ấy, hình ảnh con người hiện lên thật giản dị và cần cù với công việc đi cày, tát nước, gợi lên vẻ đẹp của sự lao động. Bài thơ không chỉ cho thấy khả năng quan sát tinh tế của "thần đồng" Trần Đăng Khoa mà còn khơi gợi trong em tình yêu tha thiết đối với gia đình và cảnh sắc quê hương Việt Nam thanh bình.
Câu 2:
Bài làm
Nếu như trước đây, vũ khí có thể gây sát thương là gậy gộc hay súng đạn, thì ngày nay, trong kỷ nguyên số, "lưỡi không xương" nhưng lại có sức công phá kinh khủng thông qua những bàn phím vô hình. Hiện tượng bạo lực ngôn từ trên mạng xã hội đã và đang trở thành một bóng ma tâm lý, gieo rắc nỗi đau cho biết bao người. Bạo lực ngôn từ không chỉ đơn thuần là những lời chửi bới thô tục. Nó còn ẩn mình dưới dạng những bình luận mỉa mai, sự công kích cá nhân, hay những chiến dịch "tẩy chay" nhân danh công lý nhưng thiếu căn cứ. Trên các nền tảng như Facebook hay TikTok, chỉ cần một sơ suất nhỏ hay một quan điểm trái chiều, một cá nhân có thể ngay lập tức trở thành mục tiêu của hàng ngàn "anh hùng bàn phím". Những lời miệt thị ngoại hình, xúc phạm nhân phẩm đổ dồn vào một người với tốc độ chóng mặt, tạo nên một cơn bão dư luận tàn khốc. Nguyên nhân dẫn đến thực trạng này phần lớn đến từ sự "ẩn danh" trên thế giới ảo. Nhiều người tin rằng mình có quyền phán xét người khác mà không phải chịu trách nhiệm pháp lý hay đạo đức. Sự thiếu hụt về kỹ năng ứng xử văn minh, cùng tâm lý đám đông đã khiến người ta dễ dàng buông ra những lời cay độc để thỏa mãn cảm xúc cá nhân hoặc để cảm thấy mình "thượng đẳng" hơn. Hậu quả của bạo lực ngôn từ là không thể đong đếm. "Lời nói đới với người như gươm dao", những vết thương tâm lý do sự công kích mạng gây ra có thể dẫn đến trầm cảm, lo âu, thậm chí đẩy nạn nhân đến những lựa chọn cực đoan nhất. Nhiều cuộc đời đã tan vỡ, nhiều ước mơ đã khép lại chỉ vì sức ép quá lớn từ những người xa lạ chưa từng gặp mặt. Để ngăn chặn vấn nạn này, mỗi chúng ta cần học cách làm chủ hành vi trên không gian mạng. Trước khi nhấn nút "Gửi", hãy dừng lại vài giây để tự hỏi: Lời nói này có làm tổn thương ai không? Bên cạnh đó, các cơ quan chức năng cần có chế tài xử phạt nghiêm khắc hơn đối với các hành vi xúc phạm danh dự người khác trên mạng. Tóm lại, mạng xã hội nên là cầu nối của sự sẻ chia thay vì là nơi trút giận hay miệt thị. Hãy để mỗi dòng trạng thái, mỗi bình luận là một hạt giống của sự tử tế, để thế giới ảo thực sự trở thành một không gian văn minh và an toàn cho tất cả mọi người.
Trường học luôn được coi là ngôi nhà thứ hai, nơi gieo mầm tri thức và nuôi dưỡng những tình bạn đẹp đẽ. Thế nhưng, trong những năm gần đây, bóng đen của vấn nạn "bắt nạt học đường" đang phủ mờ lên những giá trị tốt đẹp ấy, trở thành nỗi ám ảnh kinh hoàng đối với không ít học sinh và là nỗi lo canh cánh của toàn xã hội.
Bắt nạt học đường không còn bó hẹp ở những cú đấm, cái tát hay sự va chạm về thể xác. Trong thời đại số, nó biến tướng sang những hình thức tinh vi và tàn nhẫn hơn: sự cô lập, tẩy chay của bạn bè hay những lời lăng mạ, thóa mạ trên mạng xã hội. Chỉ bằng một vài tin nhắn ác ý hoặc một tấm ảnh chế giễu, người ta có thể đẩy một đứa trẻ vào vực thẳm của sự tuyệt vọng.
Nguyên nhân của vấn nạn này bắt nguồn từ nhiều phía. Một bộ phận học sinh muốn khẳng định cái "tôi" lệch lạc bằng cách bắt nạt người yếu thế hơn để tìm kiếm cảm giác quyền lực. Bên cạnh đó, sự thiếu quan tâm, giáo dục chưa đúng mực từ phía gia đình cùng áp lực thành tích khiến sợi dây kết nối giữa cha mẹ và con cái lỏng lẻo. Khi nhà trường chưa thực sự có những biện pháp răn đe và giáo dục tâm lý kịp thời, những hành vi bắt nạt nhỏ lẻ dễ dàng bùng phát thành những sự việc nghiêm trọng.
Hậu quả mà bắt nạt học đường để lại là vô cùng khôn lường. Vết sẹo trên da thịt có thể lành, nhưng vết thương trong tâm hồn thì khó có thể xóa nhòa. Những nạn nhân của bắt nạt thường rơi vào trạng thái hoảng loạn, trầm cảm, sợ hãi việc đến trường, thậm chí có những em đã chọn cách cực đoan nhất để giải thoát bản thân. Ngược lại, những kẻ đi bắt nạt nếu không được giáo dục lại sẽ dễ dàng trượt dài trên con đường lầm lỗi, hình thành nhân cách méo mó khi trưởng thành.
Để đẩy lùi vấn nạn này, không thể chỉ dựa vào sự tự giác của học sinh. Chúng ta cần một sự kết hợp chặt chẽ giữa "kiềng ba chân": Gia đình - Nhà trường - Xã hội. Cha mẹ cần là người bạn để con tin tưởng sẻ chia; nhà trường cần xây dựng môi trường văn hóa học đường lành mạnh, nơi mỗi học sinh đều cảm thấy được bảo vệ. Và quan trọng nhất, mỗi cá nhân học sinh cần trang bị cho mình bản lĩnh để nói "không" với bạo lực, dũng cảm đứng ra bảo vệ những người bạn yếu thế thay vì chọn cách im lặng vô cảm.
Hội nhập và phát triển không có nghĩa là đánh mất đi sự tử tế. Đừng để một phút nông nổi hay sự vô cảm biến chúng ta thành kẻ tiếp tay cho cái xấu. Hãy để trường học thực sự là nơi của những nụ cười, nơi mà sự khác biệt được tôn trọng và yêu thương là ngôn ngữ chung duy nhất.
Câu 1: Cảm xúc về bài thơ "Tình mẹ" (Tử Nhi) Bài thơ "Tình mẹ" của Tử Nhi là một tiếng lòng đầy xúc động về tình mẫu tử thiêng liêng. Tác giả đã khéo léo sử dụng hình ảnh "thời gian nhẹ bước" để thể hiện nỗi lo âu trước sự già đi của mẹ, từ đó bộc lộ khao khát được gánh vác thay mẹ những gian khổ ("Xin cho con lãnh, kẻo gầy mẹ thêm"). Những lời hứa "sống đẹp" là minh chứng cho lòng hiếu thảo và sự trưởng thành của người con. Đặc biệt, biện pháp so sánh "Tình mẹ hơn cả biển đông/ Dài, sâu hơn cả con sông Hồng Hà" đã cụ thể hóa sự mênh mông, vĩnh cửu của lòng mẹ. Bài thơ không chỉ ngợi ca công ơn sinh thành mà còn nhắc nhở mỗi chúng ta hãy trân trọng từng phút giây bên mẹ, sống sao cho xứng đáng với tình yêu thương bao la ấy.
Câu 2: Thuyết minh về lễ hội Trung thu (Dàn ý gợi ý)