Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Mạnh Dũng
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1: Đoạn trích trên được viết theo thể thơ thất ngôn bát cú (mỗi câu có 8 chữ, theo thể thơ truyền thống của văn học Việt Nam). Câu 2: Trong hai dòng thơ: Chiều chiều thơ thẩn áng mây Cài lên màu áo hây hây ráng vàng Các tiếng hiệp vần với nhau là: mây với vàng (vần cuối giống nhau: -ay và -ang). hây hây là từ láy có sự lặp lại âm thanh nhấn mạnh. Câu 3: Từ "thơ thẩn" có nghĩa là lang thang, đi một cách không có mục đích rõ ràng, thể hiện sự nhẹ nhàng, thư thái, và có thể mang nét u buồn trong cuộc sống hoặc phong cảnh. Câu 4: Hai dòng thơ này sử dụng biện pháp tu từ nhân hóa: Dòng sông mới điệu làm sao Nắng lên mặc áo lụa đào thướt tha Biện pháp nhân hóa giúp tạo ra hình ảnh sống động, làm cho dòng sông và ánh nắng trở thành những nhân vật có sức sống, đầy cảm xúc, từ đó làm cho thiên nhiên trở nên sinh động và gần gũi hơn với người đọc. Câu 5: Nội dung chính của đoạn trích là miêu tả vẻ đẹp của dòng sông qua sự thay đổi của thiên nhiên trong ngày, từ sáng đến chiều. Đoạn thơ thể hiện sự trong trẻo, thanh bình và tươi mới của dòng sông và cảnh vật xung quanh. Câu 6: Từ cảm nhận về vẻ đẹp của dòng sông, em thấy mình cần bảo vệ môi trường, giữ gìn vẻ đẹp thiên nhiên bằng cách: Không xả rác, bảo vệ nguồn nước sạch. Trồng cây xanh, bảo vệ hệ sinh thái. Tuyên truyền và thực hiện các hành động bảo vệ thiên nhiên để môi trường sống không bị tàn phá.

Trong số những kỷ niệm bên bạn bè, trải nghiệm cùng nhau vào bếp chuẩn bị cho bữa tiệc liên hoan khu đội văn nghệ lớp em được giải nhất trong ngày 20/11 là điều khiến em nhớ mãi. Đó không chỉ là một buổi nấu ăn thông thường, mà là một "cuộc chiến" đầy tiếng cười và sự gắn kết. Nhóm chúng tôi gồm 8 người, quyết định tự tay làm món lẩu Thái tại nhà một bạn trong nhóm. Dù đã chuẩn bị kỹ lưỡng nhưng thực tế lại khác xa so với video hướng dẫn trên mạng. Gian bếp nhỏ trở nên náo nhiệt hơn bao giờ hết. Người thì lóng ngóng thái rau, người thì làm đổ nước dùng lẩu ra sàn. Sau hơn 3 tiếng đồng hồ "vật lộn", bàn tiệc cũng hoàn thành. Dù nồi lẩu hơi cay quá mức nhưng khi tất cả cùng ngồi quây quần, thưởng thức món ăn do chính tay mình làm ra, chúng em cảm thấy ngon miệng lạ thường. Trải nghiệm này giúp em nhận ra rằng, niềm vui nấu ăn chung không nằm ở việc món ăn có hoàn hảo hay không, mà ở những câu chuyện phiếm, những sự trợ giúp kịp thời và tình cảm chân thành dành cho nhau


Cuộc sống không chỉ có niềm vui, mà còn có nỗi buồn. Và chắc hẳn trong cuộc đời nhiều người từng trải qua những kỉ niệm buồn.

Vào năm học lớp hai, tôi đã có một trải nghiệm đáng nhớ là bị lạc trong siêu thị. Buổi chiều thứ bảy, tôi đã đi siêu thị cùng mẹ. Tôi cảm thấy rất háo hức vì trong siêu thị có rất nhiều đồ ăn vặt ngon.Sau khi mẹ gửi xe xong thì hai mẹ con cùng vào siêu thị. Buổi trưa, siêu thị khá đông người. Mẹ đẩy xe để đồ còn tôi đi bên cạnh. Mẹ đã yêu cầu tôi phải theo sát mẹ không sẽ bị lạc. Nhưng khi đi đến quầy đồ ăn vặt, tôi thấy rất nhiều món đồ hấp dẫn. Vì vậy, tôi đã đứng lại để xem. Một lúc sau, tôi đã không thấy mẹ đâu. Lúc này, tôi cảm thấy rất sợ hãi và lo lắng. Rất nhiều người đang đi qua lại. Tôi chạy đi tìm mẹ nhưng vẫn không tìm thấy.Tôi bật khóc nức nở. May mắn, một cô nhân viên tốt bụng đi qua, thấy tôi đang khóc thì hỏi chuyện. Tôi kể cho cô nghe. Sau đó, cô đưa tôi đến chỗ chú bảo vệ. Chú đã đọc loa phát thanh thông báo để mẹ có thể nghe thấy. Khoảng mười phút sau, mẹ đã đến. Tôi chạy tới ôm chầm lấy mẹ. Còn mẹ không tỏ ra tức giận mà chỉ xoa đầu tôi và nói: “Không sao con, mẹ đây rồi!”. Tôi nhìn thấy khuôn mặt của mẹ toát ra vẻ lo lắng mà vô cùng hối hận.

Trải nghiệm đáng nhớ đã dạy cho tôi bài học giá trị trong cuộc sống. Tôi tự dặn bản thân cần phải cẩn thận hơn, nghe lời mẹ để sự việc như trên không xảy ra nữa.

câu 1: Văn bản trên thuộc thể loại truyện đồng thoại

câu 2: Hạt dẻ gai lớn lên trong hoàn cảnh khắc nhiệt

câu 3: Ấm áp :nóng nhẹ, dễ chịu

Cheo leo :cao và không có chỗ bấu víu, gây cảm giác nguy hiểm, dễ bị rơi, ngã.

câu 4 :nhân vật tôi thể mình như là con người biết nóng, lạnh, nhớ mẹ

câu 5 : Mình đã lớn phải biết tự lập không thể dựa dẫm vào bố mẹ mãi được