Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Lan Hương
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Thất bại là bài học chân thật nhất. Nó cho ta biết mình còn thiếu điều gì, cần thay đổi ở đâu. Thành công nếu đến quá dễ dàng có thể khiến con người chủ quan, còn thất bại dạy ta kiên nhẫn và khiêm tốn. Giống như một cái cây phải vượt qua giông bão mới bén rễ sâu hơn, con người cũng trưởng thành nhờ những lần vấp ngã. Học cách chấp nhận và vượt qua thất bại chính là bước chuẩn bị vững chắc nhất cho thành công bền lâu.

Công nghệ khiến con người kết nối nhanh hơn nhưng đôi khi lại xa nhau hơn về cảm xúc. Những cuộc trò chuyện qua màn hình có thể thiếu đi sự đồng cảm trực tiếp. Tuy nhiên, không thể nói lòng trắc ẩn biến mất; nó chỉ thay đổi cách thể hiện. Vẫn có rất nhiều hành động thiện nguyện, sự giúp đỡ được lan tỏa nhờ mạng xã hội. Điều quan trọng là mỗi người phải giữ cho mình sự nhạy cảm và thấu hiểu, để công nghệ trở thành cầu nối yêu thương chứ không phải bức tường ngăn cách.

Trí tuệ nhân tạo có thể hỗ trợ con người trong nhiều lĩnh vực, nhưng nó không thể hoàn toàn thay thế cảm xúc, trực giác và trải nghiệm sống – những yếu tố tạo nên sáng tạo thật sự. Nếu con người phụ thuộc quá nhiều vào AI, khả năng suy nghĩ độc lập có thể giảm đi. Tuy nhiên, nếu biết sử dụng AI như một công cụ hỗ trợ, con người có thể sáng tạo ở tầm cao hơn. Vấn đề không nằm ở công nghệ, mà ở cách ta làm chủ nó. Sáng tạo sẽ không biến mất, miễn là con người vẫn còn cảm xúc và khát vọng.

Hạnh phúc không chỉ ở việc nhận lấy, mà còn ở việc biết cho đi. Bàn tay nắm chặt tượng trưng cho sự giữ lại, đôi khi là ích kỉ hoặc sợ mất mát. Còn đôi tay trao đi thể hiện sự sẻ chia và yêu thương. Khi ta trao đi sự quan tâm, lòng tốt hay sự giúp đỡ, ta không hề mất đi mà còn nhận lại niềm vui tinh thần. Tuy nhiên, hạnh phúc trọn vẹn nhất có lẽ nằm ở sự cân bằng: biết cho đi nhưng cũng biết đón nhận, biết mở lòng nhưng không đánh mất chính mình

Câu nói này gợi cho ta một cách nhìn đầy hy vọng về những điều không hoàn hảo. “Vết nứt” tượng trưng cho sai lầm, tổn thương, thất bại hay những khuyết điểm của con người. Còn “ánh sáng” là niềm tin, cơ hội và sự trưởng thành. Chính những lần vấp ngã giúp ta học hỏi; chính những tổn thương giúp ta biết trân trọng yêu thương; chính những thiếu sót khiến ta cố gắng hoàn thiện bản thân. Nếu mọi thứ đều hoàn hảo, có lẽ ta sẽ không bao giờ biết mình có thể mạnh mẽ đến đâu. Vì vậy, thay vì sợ hãi những “vết nứt”, ta nên đón nhận chúng như một phần tự nhiên của cuộc sống – bởi đôi khi, ánh sáng chỉ xuất hiện khi ta từng đi qua bóng tối.

Trong nhịp sống hiện đại, con người luôn bị bao quanh bởi tiếng ồn của xe cộ, công việc, mạng xã hội và vô số thông tin mỗi ngày. Giữa dòng chảy vội vã ấy, sự tĩnh lặng trở thành một “khoảng nghỉ” quý giá cho tâm hồn.

Trước hết, tĩnh lặng giúp con người hiểu chính mình. Khi không còn bị cuốn theo âm thanh và áp lực bên ngoài, ta có cơ hội lắng nghe suy nghĩ, cảm xúc thật sự của bản thân. Đó là lúc ta biết mình đang vui, đang buồn hay đang cần điều gì.

Bên cạnh đó, sự tĩnh lặng giúp giảm căng thẳng và cân bằng cảm xúc. Chỉ cần vài phút ngồi yên, hít thở sâu, hoặc tạm rời khỏi thiết bị điện tử, tâm trí sẽ dần thư giãn. Nhờ vậy, con người có thể suy nghĩ sáng suốt và đưa ra quyết định đúng đắn hơn.

Không chỉ vậy, tĩnh lặng còn nuôi dưỡng chiều sâu tâm hồn. Trong những khoảnh khắc yên bình, ta dễ cảm nhận vẻ đẹp của thiên nhiên, trân trọng những điều giản dị và sống chậm lại để yêu thương nhiều hơn.

Vì thế, giữa thế giới ồn ào, sự tĩnh lặng không phải là trốn tránh, mà là cách để ta tái tạo năng lượng và tìm lại sự cân bằng. Đôi khi, chỉ cần một khoảng lặng nhỏ mỗi ngày cũng đủ giúp tâm hồn trở nên nhẹ nhàng và mạnh mẽ hơn.

Áp lực đồng lứa (peer pressure) xuất hiện khi ta so sánh mình với bạn bè: điểm số, ngoại hình, thành tích, gia đình, mạng xã hội… Nếu không kiểm soát tốt, nó dễ khiến người trẻ cảm thấy thua kém, tự ti, lâu dần có thể rơi vào trạng thái buồn bã, chán nản. Nhưng nếu nhìn đúng cách, áp lực cũng có thể trở thành động lực.

Dưới đây là một số cách để biến áp lực thành sức mạnh:

1. Thay đổi góc nhìn – so sánh để học hỏi, không phải để tự ti
Thay vì nghĩ “Mình kém quá”, hãy thử nghĩ “Mình có thể học được gì từ bạn ấy?”. Khi xem thành công của người khác là nguồn cảm hứng, ta sẽ bớt cảm giác ganh đua tiêu cực.

2. Hiểu rõ giá trị và mục tiêu của bản thân
Mỗi người có xuất phát điểm và thế mạnh khác nhau. Khi xác định được mục tiêu riêng, bạn sẽ không còn chạy theo tiêu chuẩn của người khác mà tập trung vào hành trình của mình.

3. Giới hạn việc so sánh trên mạng xã hội
Mạng xã hội thường chỉ cho ta thấy “phiên bản đẹp nhất” của người khác. Hạn chế lướt quá nhiều, hoặc học cách nhìn nhận thông tin một cách tỉnh táo sẽ giúp tâm lý ổn định hơn.

4. Chia sẻ thay vì chịu đựng một mình
Khi cảm thấy quá tải, hãy nói chuyện với bạn bè, thầy cô, gia đình. Được lắng nghe và thấu hiểu giúp giảm bớt áp lực rất nhiều.

5. Chăm sóc sức khỏe tinh thần
Ngủ đủ, vận động, đọc sách, nghe nhạc, viết nhật ký… Những thói quen nhỏ này giúp tâm trí được “xả áp” tự nhiên.

Quan trọng nhất: áp lực chỉ trở nên nguy hiểm khi ta tin rằng mình “không đủ tốt”. Nhưng thật ra, mỗi người đều có tốc độ phát triển riêng. Không ai chậm, chỉ là đang đi trên con đường khác.

Nếu bạn đang cảm thấy áp lực, điều đó không có nghĩa là bạn yếu đuối. Nó chỉ cho thấy bạn đang quan tâm đến sự tiến bộ của mình. Và chỉ cần đi từng bước nhỏ mỗi ngày, bạn đã biến áp lực thành động lực rồi.

Trong giao tiếp hiện đại, văn hóa “xin lỗi” và “cảm ơn” dường như đang dần bị xem nhẹ vì nhiều nguyên nhân. Trước hết là do nhịp sống ngày càng nhanh. Con người bận rộn, vội vàng, giao tiếp ngắn gọn qua tin nhắn, mạng xã hội nên những lời lịch sự cơ bản đôi khi bị bỏ qua. Chỉ một icon thay cho lời cảm ơn, một sự im lặng thay cho lời xin lỗi.

Bên cạnh đó, sự phát triển của công nghệ khiến giao tiếp trực tiếp giảm đi. Khi không nhìn thấy ánh mắt, không nghe được giọng nói của nhau, người ta dễ trở nên thờ ơ hơn với cảm xúc của người khác. Lâu dần, sự tinh tế trong ứng xử cũng giảm đi theo.

Một nguyên nhân khác là tâm lý “cái tôi” ngày càng lớn. Nhiều người ngại xin lỗi vì sợ thừa nhận sai lầm. Có người lại cho rằng những điều nhỏ nhặt thì không cần nói cảm ơn. Nhưng chính những điều “nhỏ” ấy mới tạo nên sự ấm áp và tôn trọng trong các mối quan hệ.

Thực ra, “xin lỗi” không làm ta nhỏ bé, mà khiến ta trưởng thành hơn. “Cảm ơn” không làm ta thiệt thòi, mà khiến người khác cảm thấy được trân trọng. Khi những lời ấy được nói ra đúng lúc, chúng có thể xoa dịu hiểu lầm, gắn kết con người và làm cuộc sống nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

Giữ gìn văn hóa xin lỗi và cảm ơn không phải điều gì lớn lao. Chỉ cần bắt đầu từ chính mình, từ những việc nhỏ mỗi ngày. Và tin mình đi, những lời nói tưởng chừng đơn giản ấy lại có sức mạnh rất lớn.

Mỗi độ xuân về, khi những cơn gió biển mang theo vị mặn mòi thổi qua từng con phố, lòng em lại nao nức nhớ đến lễ hội truyền thống ở quê hương Quảng Ninh – lễ hội đền Cửa Ông. Trong không gian linh thiêng, cờ hội rực rỡ tung bay, tiếng trống hội vang lên dồn dập như đánh thức cả đất trời. Dòng người thành kính dâng hương, ai cũng gửi gắm vào làn khói mỏng ước nguyện về một năm bình an, thuận buồm xuôi gió. Em hòa vào đoàn rước kiệu trang nghiêm mà lòng trào dâng niềm tự hào về vùng đất mỏ anh hùng, nơi in đậm dấu ấn lịch sử và truyền thống “uống nước nhớ nguồn”. Những trò chơi dân gian, những làn điệu hát giao duyên khiến không khí hội xuân thêm rộn ràng, ấm áp. Đối với em, lễ hội không chỉ là dịp vui chơi mà còn là sợi dây gắn kết bao thế hệ, nhắc nhở mỗi người con Quảng Ninh luôn gìn giữ và trân trọng nét đẹp văn hóa quê hương mình.

Chúc bạn hoc tốt!!!

tớ chx chắc phải giữa tháng 3 còn cậu