Trong quãng thời gian học Tiểu học, em có rất nhiều kỉ niệm đẹp bên thầy cô và bạn bè, nhưng trải nghiệm đáng nhớ nhất của em là buổi lễ tốt nghiệp lớp Năm – ngày chia tay mái trường thân yêu. Hôm ấy, sân trường rộn ràng và đông vui hơn mọi ngày. Chúng em ai cũng mặc đồng phục trắng tinh, đeo khăn quàng đỏ thắm, gương mặt vừa háo hức vừa bâng khuâng. Khi tiếng trống vang lên, buổi lễ bắt đầu, lòng em bỗng chùng xuống. Em nhìn quanh, thấy những hàng ghế quen thuộc, những góc sân từng gắn bó suốt năm năm học, chợt nhận ra mình sắp phải rời xa nơi này. Khoảnh khắc xúc động nhất là khi cô giáo chủ nhiệm bước lên bục phát biểu. Giọng cô trầm ấm, nhắc lại từng kỉ niệm từ ngày đầu chúng em còn bỡ ngỡ đến khi đã trưởng thành hơn. Em thấy mắt mình cay cay, nhiều bạn xung quanh cũng lặng lẽ lau nước mắt. Khi được gọi tên lên nhận giấy chứng nhận hoàn thành chương trình Tiểu học, tim em đập rất nhanh. Em tự hào vì đã cố gắng học tập và cũng thấy lưu luyến vì sắp phải chia tay thầy cô, bạn bè. Sau buổi lễ, chúng em cùng nhau chụp ảnh, viết lưu bút và ôm chặt lấy nhau như muốn giữ mãi khoảnh khắc ấy. Em thầm hứa với bản thân sẽ luôn nhớ về những năm tháng Tiểu học hồn nhiên, trong sáng và cố gắng học tập thật tốt ở chặng đường tiếp theo. Trải nghiệm ấy đã trở thành một kỉ niệm không thể quên trong tuổi thơ của em, nhắc em trân trọng những ngày tháng học trò và biết ơn thầy cô đã dạy dỗ em nên người.
Câu 1: Truyện được kể theo ngôi thứ ba
Câu 2: Không rõ ai là người trồng
Câu 3:Biện pháp tu từ nhân hóa: Biện pháp nhân hóa được sử dụng ở cụm từ "khoác trên mình". Đây là cách dùng động từ "khoác" (hành động của con người khi mặc áo, khăn) để gán cho cây hoàng lan – một vật vô tri – như thể nó có khả năng tự ý thức, tự "mặc" lên mình màu xanh tươi non, giống như một con người đang trang điểm cho bản thân.Tác dụng của biện pháp tu từ: Biện pháp nhân hóa này làm cho hình ảnh cây hoàng lan trở nên sinh động, gần gũi và có hồn, như một sinh linh biết "thay áo mới" sau mùa khô cằn, nhấn mạnh sự hồi sinh mạnh mẽ, tràn đầy sức sống của thiên nhiên khi xuân về. Đồng thời, nó gợi cảm xúc bất ngờ, vui mừng và trân quý ở người đọc, góp phần khắc họa biểu tượng cây hoàng lan như một phần của ký ức gia đình thiêng liêng trong truyện ngắn "Hương hoa hoàng lan" của Phan Khuê, giúp câu văn giàu hình ảnh và gợi cảm hơn.
Câu 4:Hà run run đỡ cánh hoa vì cô bé cảm nhận được sự mong manh, quý giá của vẻ đẹp thiên nhiên, tượng trưng cho tình yêu thương gia đình. Nhìn lên ban thờ với đôi mắt tròn xoe, Hà thể hiện sự ngưỡng mộ, kính cẩn trước không gian thiêng liêng của gia đình, gợi nhớ về những kỷ niệm truyền thống và sự gắn kết với tổ tiên. Điều này cho thấy sự tinh tế trong cảm xúc của trẻ thơ, nơi thiên nhiên và gia đình hòa quyện thành một thế giới ấm áp.
Câu 5:Gia đình là bến đỗ bình yên, nơi nuôi dưỡng tình yêu thương và những kỷ niệm đẹp đẽ như cây hoàng lan trong truyện. Nó giúp mỗi người vượt qua khó khăn bằng sự hỗ trợ và trân trọng, giữ gìn giá trị truyền thống dù thời gian có trôi qua. Gia đình không chỉ là nơi sinh ra mà còn là nguồn động lực để chúng ta trưởng thành và sống ý nghĩa hơn.
Câu 4 :