Biện pháp tu từ được sử dụng là so sánh.
học thuộc bài thơ ca hóa trị
ê tick với nha
Ngôi kể thứ ba
đề ko lỗi
Red bull để làm j
Ngày xưa, có một cậu bé sống cùng mẹ trong một ngôi nhà nhỏ. Bà mẹ hết mực thương con, nâng niu và chăm sóc từng miếng ăn, giấc ngủ. Nhưng chính vì được chiều chuộng, cậu bé trở nên nghịch ngợm, ham chơi, chẳng chịu nghe lời khuyên răn của mẹ.
Một hôm, vì lỡ làm điều sai, cậu bị mẹ mắng. Tức giận, cậu bỏ nhà đi. Từ đó, cậu phiêu bạt khắp nơi, khi thì đói khát, lúc lại bị trẻ lớn hơn bắt nạt. Trong khi đó, người mẹ ở nhà ngồi trước cửa ngóng con. Bà chờ mãi, chờ mãi, để rồi nỗi nhớ thương cùng sự đau khổ đã lấy đi sức lực của bà. Bà lặng lẽ ra đi trong niềm mong mỏi không bao giờ thành sự thật.
Thời gian trôi, một hôm cậu bé bị đói, bị rét, bị người đời xua đuổi, cậu mới chợt nhớ: “Ngày xưa, khi mình đói, mẹ luôn cho ăn; khi mình bị bắt nạt, mẹ luôn che chở.” Nỗi nhớ thôi thúc cậu quay về. Nhưng khi đặt chân vào sân nhà, cảnh vật vẫn nguyên mà mẹ đã không còn. Trong nỗi đau đớn, cậu òa khóc, ôm chặt lấy một cây xanh nơi góc vườn.
Bỗng nhiên, cây rung rinh như đang thấu hiểu nỗi niềm. Từng chùm hoa trắng ngần như mây nhỏ hiện ra, rồi kết thành những quả tròn căng mọng. Cậu bé hái một quả cắn thử: vị chát xộc lên. Quả thứ hai thì cứng. Đến quả thứ ba, khi khẽ bóp, lớp vỏ nứt ra, một dòng sữa trắng trào ra, thơm ngọt như sữa mẹ ngày nào. Cây khe khẽ thì thầm: “Ăn trái ba lần mới biết trái ngon. Con có lớn khôn mới hay lòng mẹ.” Nhìn lá cây xanh một mặt, mặt kia đỏ hoe như mắt mẹ khóc chờ, thân cây sần sùi như bàn tay tảo tần, cậu bé bật khóc nức nở.
Từ đó, cậu kể cho mọi người nghe câu chuyện đau buồn của mình. Người dân đem giống cây ấy trồng khắp nơi, đặt tên là cây vú sữa – để nhắc nhớ về tình mẫu tử thiêng liêng, để con cháu mai sau luôn biết sống hiếu thảo với cha mẹ.
ê tick với
lực ma sát xuất hiện khi một vật chuyển động (hoặc có xu hướng chuyển động) trên bề mặt của một vật khác
tui còn thi ioe cấp quốc gia nè