sao xi nhan bên phải
mà chị đi sang trái
cho tôi xem giấy tờ
và đưa xe vào lề
tại đường đông quá anh ơi
thế nên em hơi nhầm tí
người yêu em cũng công an
bỏ qua cho em lần này
người nào mắc lỗi giao thông
cũng lôi thân quen làm cớ
người yêu chị cũng công an
cứ theo quy định mà làm
sao xi nhan bên phải
mà chị đi sang trái
cho tôi xem giấy tờ
và đưa xe vào lề
tại đường đông quá anh ơi
thế nên em hơi nhầm tí
người yêu em cũng công an
bỏ qua cho em lần này
người nào mắc lỗi giao thông
cũng lôi thân quen làm cớ
người yêu chị cũng công an
cứ theo quy định mà làm
sao xi nhan bên phải
mà chị đi sang trái
cho tôi xem giấy tờ
và đưa xe vào lề
tại đường đông quá anh ơi
thế nên em hơi nhầm tí
người yêu em cũng công an
bỏ qua cho em lần này
người nào mắc lỗi giao thông
cũng lôi thân quen làm cớ
người yêu chị cũng công an
cứ theo quy định mà làm
Trong quãng thời gian học Tiểu học, em có rất nhiều kỉ niệm đáng nhớ, nhưng trải nghiệm khiến em nhớ mãi là lần đầu tiên em tự đi học một mình.
Hôm ấy, bố mẹ bận công việc nên không thể đưa em đến trường như mọi khi. Trước khi đi, mẹ dặn em phải cẩn thận khi qua đường. Lúc bước ra khỏi nhà, em vừa lo lắng vừa sợ hãi vì con đường quen thuộc bỗng trở nên dài hơn. Tiếng xe cộ qua lại làm em hồi hộp, tim đập nhanh liên hồi. Tuy vậy, em vẫn cố gắng nhớ lại lời bố mẹ dặn và từng bước đi thật chậm, thật cẩn thận.
Khi đến cổng trường, nhìn thấy lá cờ đỏ tung bay trong nắng sớm và nghe tiếng trống vào lớp vang lên, em cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng. Gặp lại thầy cô và bạn bè, nỗi lo lắng trong em dần tan biến. Hôm đó, em kể cho cô giáo nghe việc mình đã tự đi học, cô mỉm cười khen em đã biết tự lập. Lời khen ấy khiến em thấy mình lớn hơn rất nhiều.
Trải nghiệm tự đi học lần đầu đã để lại trong em một dấu ấn khó quên. Nó giúp em hiểu rằng mỗi lần vượt qua nỗi sợ, em sẽ trưởng thành hơn. Kỉ niệm ấy vẫn luôn nhắc nhở em phải mạnh mẽ và tự tin trong cuộc sống.
Câu 1:
Câu chuyện được kể theo ngôi thứ ba.
Câu 2:
Không ai biết ai là người trồng cây hoàng lan.
Câu 3:
Câu 4:
Vì Hà xúc động khi biết cây hoàng lan gắn với kỉ niệm thiêng liêng về ông và tình yêu sâu nặng của bà.
Câu 5:
Gia đình là nơi yêu thương và chở che mỗi người. Gia đình giúp ta có điểm tựa tinh thần vững chắc. Vì vậy, mỗi người cần trân trọng và gìn giữ hạnh phúc gia đình.
Trong những năm tháng học sinh, em đã trải qua nhiều kỉ niệm vui buồn khác nhau. Trong đó, trải nghiệm buồn nhưng để lại cho em nhiều ý nghĩa nhất là lần em đánh mất tình bạn thân thiết của mình.
Em và Lan chơi với nhau từ những ngày đầu vào lớp Sáu. Chúng em luôn ngồi chung bàn, cùng học bài và chia sẻ với nhau mọi chuyện. Một lần, vì hiểu lầm, em đã nghe theo lời người khác và nghĩ rằng Lan nói xấu mình. Không bình tĩnh hỏi rõ, em tỏ thái độ lạnh nhạt và nói những lời làm Lan tổn thương. Lan im lặng, còn em thì nghĩ rằng mình đúng.
Vài ngày sau, em biết được sự thật: Lan không hề nói xấu em, mọi chuyện chỉ là lời đồn thổi. Khi ấy, em vô cùng ân hận. Em muốn xin lỗi nhưng lại ngại ngùng và xấu hổ. Tình bạn giữa chúng em dần trở nên xa cách. Mỗi lần nhìn Lan ngồi bên bạn khác, lòng em lại buồn và day dứt khôn nguôi.
Sau một thời gian suy nghĩ, em đã mạnh dạn đến xin lỗi Lan và thừa nhận lỗi lầm của mình. May mắn thay, Lan đã tha thứ cho em. Tuy tình bạn không còn vô tư như trước, nhưng em hiểu rằng mình đã học được một bài học rất lớn.
Trải nghiệm buồn ấy giúp em nhận ra rằng: trong cuộc sống, cần biết lắng nghe, tin tưởng và bình tĩnh trước mọi việc. Một phút nóng giận và thiếu suy nghĩ có thể làm tổn thương những người ta yêu quý. Dù buồn, nhưng chính trải nghiệm ấy đã giúp em trưởng thành và biết trân trọng tình bạn hơn.
Trong những năm tháng học sinh, em đã trải qua nhiều kỉ niệm vui buồn khác nhau. Trong đó, trải nghiệm buồn nhưng để lại cho em nhiều ý nghĩa nhất là lần em đánh mất tình bạn thân thiết của mình.
Em và Lan chơi với nhau từ những ngày đầu vào lớp Sáu. Chúng em luôn ngồi chung bàn, cùng học bài và chia sẻ với nhau mọi chuyện. Một lần, vì hiểu lầm, em đã nghe theo lời người khác và nghĩ rằng Lan nói xấu mình. Không bình tĩnh hỏi rõ, em tỏ thái độ lạnh nhạt và nói những lời làm Lan tổn thương. Lan im lặng, còn em thì nghĩ rằng mình đúng.
Vài ngày sau, em biết được sự thật: Lan không hề nói xấu em, mọi chuyện chỉ là lời đồn thổi. Khi ấy, em vô cùng ân hận. Em muốn xin lỗi nhưng lại ngại ngùng và xấu hổ. Tình bạn giữa chúng em dần trở nên xa cách. Mỗi lần nhìn Lan ngồi bên bạn khác, lòng em lại buồn và day dứt khôn nguôi.
Sau một thời gian suy nghĩ, em đã mạnh dạn đến xin lỗi Lan và thừa nhận lỗi lầm của mình. May mắn thay, Lan đã tha thứ cho em. Tuy tình bạn không còn vô tư như trước, nhưng em hiểu rằng mình đã học được một bài học rất lớn.
Trải nghiệm buồn ấy giúp em nhận ra rằng: trong cuộc sống, cần biết lắng nghe, tin tưởng và bình tĩnh trước mọi việc. Một phút nóng giận và thiếu suy nghĩ có thể làm tổn thương những người ta yêu quý. Dù buồn, nhưng chính trải nghiệm ấy đã giúp em trưởng thành và biết trân trọng tình bạn hơn.
Câu 1.
Câu chuyện “Con vẹt nghèo” được kể theo ngôi thứ ba, người kể chuyện không xưng “tôi” mà kể lại câu chuyện về các loài chim, đặc biệt là con vẹt.
Câu 2.
Hai từ láy được sử dụng trong câu chuyện là: líu lo, quạc quạc.
Câu 3.
Câu chuyện “Con vẹt nghèo” thuộc thể loại truyện đồng thoại vì các nhân vật trong truyện là các loài vật nhưng lại biết nói năng, suy nghĩ và hành động như con người. Qua đó, tác giả gửi gắm những bài học ý nghĩa cho con người.
Câu 4.
Em không đồng tình với hành động bắt chước của Vẹt. Vì Vẹt không biết trân trọng giọng hót riêng của mình mà chỉ bắt chước giọng của các loài chim khác, khiến nó đánh mất bản thân và không còn tiếng hót riêng.
Câu 5.
Qua câu chuyện, em rút ra bài học cho bản thân là mỗi người đều có điểm mạnh riêng, cần biết trân trọng và phát huy khả năng của mình, không nên bắt chước người khác một cách mù quáng mà phải sống đúng với bản thân.
Câu 1.
Câu chuyện “Con vẹt nghèo” được kể theo ngôi thứ ba, người kể chuyện không xưng “tôi” mà kể lại câu chuyện về các loài chim, đặc biệt là con vẹt.
Câu 2.
Hai từ láy được sử dụng trong câu chuyện là: líu lo, quạc quạc.
Câu 3.
Câu chuyện “Con vẹt nghèo” thuộc thể loại truyện đồng thoại vì các nhân vật trong truyện là các loài vật nhưng lại biết nói năng, suy nghĩ và hành động như con người. Qua đó, tác giả gửi gắm những bài học ý nghĩa cho con người.
Câu 4.
Em không đồng tình với hành động bắt chước của Vẹt. Vì Vẹt không biết trân trọng giọng hót riêng của mình mà chỉ bắt chước giọng của các loài chim khác, khiến nó đánh mất bản thân và không còn tiếng hót riêng.
Câu 5.
Qua câu chuyện, em rút ra bài học cho bản thân là mỗi người đều có điểm mạnh riêng, cần biết trân trọng và phát huy khả năng của mình, không nên bắt chước người khác một cách mù quáng mà phải sống đúng với bản thân.
đừng fake nữa
=))