Câu 1
Bài làm
Nhân vật Thứ trong đoạn trích Sống mòn là hình ảnh tiêu biểu cho bi kịch tinh thần của người trí thức tiểu tư sản trước Cách mạng tháng Tám. Thứ từng có những hoài bão lớn lao: học cao, du học, trở thành người có ích cho xã hội. Nhưng hiện tại, trước mắt y chỉ là tương lai mờ mịt, cuộc sống nghèo túng và bế tắc. Những câu văn dồn dập cho thấy sự tuyệt vọng của một con người ý thức sâu sắc về sự “mòn”, “gỉ”, “mục” của đời mình. Tuy vậy, Thứ không phải kẻ vô cảm: chính vì còn khát vọng sống, còn mong đổi thay mà y đau đớn đến thế. Những tia hi vọng vụt sáng rồi tắt cho thấy Thứ vẫn còn phần người tốt đẹp nhưng bị thực tại nghiệt ngã và tính cách nhu nhược giam hãm. Qua nhân vật Thứ, Nam Cao thể hiện sự cảm thương sâu sắc đối với lớp trí thức nghèo: giàu lí tưởng nhưng bị xã hội đương thời đẩy đến cảnh sống lay lắt, không đủ sức vượt thoát. Hình tượng Thứ trở thành lời cảnh báo về nguy cơ “sống mòn” khi con người đánh mất ý chí và khát vọng sống.
Câu 2
Bài làm
Gabriel Garcia Marquez từng nói: “Không phải người ta ngừng theo đuổi ước mơ vì họ già đi mà họ già đi vì ngừng theo đuổi ước mơ”. Lời nhắn gửi giản dị nhưng sâu sắc này đặt ra một vấn đề quan trọng: mối quan hệ giữa tuổi trẻ và ước mơ – giữa khát vọng sống và sức mạnh để sống một cuộc đời có ý nghĩa.
Tuổi trẻ luôn gắn liền với ước mơ. Đó là quãng thời gian đẹp nhất của đời người, bởi chúng ta có niềm tin, có nhiệt huyết và có đủ can đảm để lựa chọn con đường của riêng mình. Ước mơ khiến con người trẻ trung hơn, sống có mục tiêu và biết phấn đấu mỗi ngày. Một người trẻ không có ước mơ như con tàu không phương hướng: dễ bị dòng đời cuốn trôi, dễ đánh mất chính mình. Ngược lại, khi có ước mơ, ta có lý do để sống, để vượt qua thử thách, để không khuất phục trước những giới hạn tạm thời. Tuy nhiên, hành trình theo đuổi ước mơ chưa bao giờ là dễ dàng. Nó đòi hỏi sự bền bỉ, nỗ lực và dũng khí đối diện thất bại. Nhiều bạn trẻ dễ nản chí khi gặp khó khăn đầu tiên; họ chọn sự an toàn thay vì dấn thân. Nhưng chính điều đó khiến họ “già đi” trong tâm hồn. Tuổi tác không khiến người ta cũ đi, mà chính sự buông bỏ ước mơ mới khiến cuộc đời trở nên mờ nhạt. Ước mơ, dù nhỏ nhoi hay lớn lao, cũng là động lực giúp con người trưởng thành và tự hoàn thiện mình. Ước mơ không chỉ là những điều cao xa như chinh phục vũ trụ hay trở thành thiên tài. Nó có thể giản dị: sống tử tế, trở thành người có ích, giúp đỡ gia đình, xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn. Điều quan trọng không phải là ước mơ lớn hay nhỏ, mà là ta có đủ quyết tâm và nỗ lực để thực hiện nó hay không. Bởi chỉ khi dám theo đuổi, ước mơ mới trở thành hiện thực. Lời nói của Marquez vì thế nhắc nhở mỗi người trẻ hãy biết trân trọng và nuôi dưỡng ước mơ của mình. Hãy sống hết mình, dám nghĩ, dám làm, dám sai và dám đứng lên. Tuổi trẻ là quãng đời không lặp lại; đánh mất ước mơ đồng nghĩa với đánh mất phần rực rỡ nhất của cuộc đời. Chỉ khi giữ được ngọn lửa ước mơ, chúng ta mới thật sự trẻ trung, mạnh mẽ và sống một cuộc đời đáng sống.
Câu 1
Văn bản được kể theo ngôi thứ ba, nhưng điểm nhìn đặt vào nhân vật Thứ
Câu 2
Thứ mơ ước:
-Đỗ Thành chung, đỗ Tú tài, vào đại học đường, sang Pháp học.
-Trở thành một vĩ nhân, đem lại những thay đổi lớn lao cho xứ sở mình.
Câu 3
*Biện pháp tu từ: liệt kê + điệp cấu trúc :“sẽ mốc lên, sẽ gỉ đi, sẽ mòn, sẽ mục”, “người ta sẽ khinh y, vợ y sẽ khinh y, chính y sẽ khinh y” *Tác dụng: -Nhấn mạnh sự bi quan, tuyệt vọng của Thứ trước tương lai mờ mịt. -Thể hiện cảm giác bế tắc, tủi nhục, sự tự dằn vặt và ý thức rõ rệt về sự “sống mòn” của bản thân. -Khắc họa sâu sắc nỗi đau tinh thần của người trí thức nghèo bị hoàn cảnh đẩy vào con đường lụi tàn.
- Thái độ xót xa, thương cảm cho số phận bị vùi dập, phê phán sự cam chịu, tự làm mình héo mòn của những trí thức không đủ nghị lực vượt lên.
Câu 4
-Cuộc sống của Thứ: Đó là cuộc sống nghèo túng, bấp bênh, không lối thoát; quá khứ đầy ước vọng nhưng hiện tại lụi tàn, tương lai mờ mịt. Thứ bị cuốn vào vòng xoáy của “sống mòn”: thất nghiệp, phụ thuộc, bị giam hãm bởi hoàn cảnh và sự yếu đuối của chính mình. -Con người Thứ: Thứ là người có học thức, giàu lí tưởng, đầy khát vọng đổi thay. Nhưng y cũng là con người nhu nhược, sợ hãi đổi thay, dễ bị hoàn cảnh khuất phục, không dám dấn thân. Dù vậy, trong Thứ vẫn le lói một tia khát vọng sống, một chút hi vọng mỏng manh cho tương lai – cho thấy y vẫn còn ý thức về giá trị của đời người.
Câu 5
Triết lí nhân sinh được rút ra là:
-Con người chỉ thật sự sống khi dám thay đổi và dám đấu tranh để vượt khỏi sự tù túng của hoàn cảnh và của chính mình.
-Sự sợ hãi, thói quen và sự an phận khiến con người “sống mòn” – tồn tại mà không thực sự sống. Muốn có cuộc đời có ý nghĩa, con người phải đủ dũng khí để phá bỏ giới hạn, vượt qua nỗi sợ và dám chọn con đường mới.