Giới thiệu về bản thân
Câu 1:ngắn "Sao sáng lấp lánh" của Nguyễn Thị Ấm gây ấn tượng mạnh mẽ nhờ nghệ thuật kể chuyện đặc sắc, trong đó nổi bật nhất là việc xây dựngTruyện tình huống truyện độc đáo và đầy kịch tính. Tác giả sử dụng ngôi kể thứ nhất (xưng "tôi") để tạo sự gần gũi, chân thực và tăng tính xác thực cho câu chuyện. Tuy nhiên, sức nặng nghệ thuật nằm ở sự lật mở bất ngờ: từ một câu chuyện tình yêu lãng mạn được dệt nên trong đêm mưa rừng, mọi thứ sụp đổ khi Minh hấp hối, thú nhận rằng "Chuyện đó em tưởng tượng đấy!". Nghệ thuật đối lập giữa "Sao sáng lấp lánh" (biểu tượng cho ước mơ, hi vọng) và "đồi cát trắng" (hiện thực chiến tranh, sự cô đơn) đã đẩy bi kịch lên đến đỉnh điểm, làm nổi bật khát vọng sống và yêu thương đến cháy bỏng của người lính trẻ. Chi tiết lá thư không tên và hành động gửi thư sau giải phóng của người tiểu đội trưởng đã nâng câu chuyện lên thành một biểu tượng cao cả về tình đồng đội và sự hy sinh thầm lặng, khắc sâu ý nghĩa nhân văn sâu sắc.
Câu 2:
Cuộc sống của mỗi người là một hành trình dài với vô vàn thử thách, chông gai. Để vững vàng vượt qua giông bão, con người không chỉ cần sức mạnh vật chất mà còn cần một thứ còn quan trọng hơn: điểm tựa tinh thần. Điểm tựa tinh thần không phải là một vật thể hữu hình, mà là những giá trị, niềm tin, mối quan hệ hay lí tưởng sâu sắc giúp chúng ta neo giữ tâm hồn, tìm lại sự cân bằng khi đối diện với khó khăn.Trước hết, điểm tựa tinh thần là nguồn động lực và sức mạnh nội tại vô giá. Trong cuộc sống, ai cũng có lúc rơi vào bế tắc, thất bại hay tuyệt vọng. Khi đó, một điểm tựa như gia đình, tình yêu thương, hay niềm tin tôn giáo có thể trở thành "phòng tuyến" cuối cùng. Một người lính trên chiến trường có thể chiến đấu quên mình nhờ hình ảnh người thân; một doanh nhân thất bại có thể đứng dậy làm lại từ đầu nhờ niềm tin sắt đá vào mục tiêu đã chọn. Điểm tựa này không chỉ cung cấp sự an ủi mà còn khơi dậy khả năng phục hồi, giúp chúng ta nhìn thấy ánh sáng cuối đường hầm và không bao giờ bỏ cuộc.Thứ hai, điểm tựa tinh thần mang lại ý nghĩa và mục đích sống rõ ràng hơn. Cuộc sống hiện đại đầy rẫy sự nhiễu loạn và xao nhãng. Nếu không có một lí tưởng hay đam mê làm kim chỉ nam, con người dễ dàng trở nên lạc lối, trống rỗng. Điểm tựa tinh thần, chẳng hạn như lí tưởng cống hiến cho cộng đồng hoặc theo đuổi một giá trị nghệ thuật, sẽ định hình hành động và quyết định của chúng ta, biến những công việc thường ngày thành những bước đi có ý nghĩa. Chính sự gắn bó với những giá trị này giúp chúng ta cảm thấy mình là một phần quan trọng của thế giới, từ đó loại bỏ cảm giác cô đơn và vô định.Ngược lại, người thiếu điểm tựa tinh thần dễ rơi vào trạng thái cô độc, bất ổn và dễ tổn thương trước những biến cố nhỏ. Họ không có nơi để quay về khi mệt mỏi, không có niềm tin để bám víu khi khủng hoảng. Điều này không chỉ ảnh hưởng đến sức khỏe tâm lí mà còn cản trở sự phát triển cá nhân và các mối quan hệ xã hội.Tóm lại, điểm tựa tinh thần là trụ cột vô hình nhưng kiên cố của đời sống nội tâm. Nó là sự tổng hòa của tình yêu thương, niềm tin và lí tưởng, là nền tảng để xây dựng một tâm hồn mạnh mẽ, kiên cường. Việc xác định và vun đắp cho điểm tựa tinh thần của mình là điều kiện tiên quyết để mỗi người có thể sống một cuộc đời trọn vẹn, ý nghĩa và vượt qua mọi thử thách một cách tự tin.
Câu 1:ngắn "Sao sáng lấp lánh" của Nguyễn Thị Ấm gây ấn tượng mạnh mẽ nhờ nghệ thuật kể chuyện đặc sắc, trong đó nổi bật nhất là việc xây dựngTruyện tình huống truyện độc đáo và đầy kịch tính. Tác giả sử dụng ngôi kể thứ nhất (xưng "tôi") để tạo sự gần gũi, chân thực và tăng tính xác thực cho câu chuyện. Tuy nhiên, sức nặng nghệ thuật nằm ở sự lật mở bất ngờ: từ một câu chuyện tình yêu lãng mạn được dệt nên trong đêm mưa rừng, mọi thứ sụp đổ khi Minh hấp hối, thú nhận rằng "Chuyện đó em tưởng tượng đấy!". Nghệ thuật đối lập giữa "Sao sáng lấp lánh" (biểu tượng cho ước mơ, hi vọng) và "đồi cát trắng" (hiện thực chiến tranh, sự cô đơn) đã đẩy bi kịch lên đến đỉnh điểm, làm nổi bật khát vọng sống và yêu thương đến cháy bỏng của người lính trẻ. Chi tiết lá thư không tên và hành động gửi thư sau giải phóng của người tiểu đội trưởng đã nâng câu chuyện lên thành một biểu tượng cao cả về tình đồng đội và sự hy sinh thầm lặng, khắc sâu ý nghĩa nhân văn sâu sắc.
Câu 2:
Cuộc sống của mỗi người là một hành trình dài với vô vàn thử thách, chông gai. Để vững vàng vượt qua giông bão, con người không chỉ cần sức mạnh vật chất mà còn cần một thứ còn quan trọng hơn: điểm tựa tinh thần. Điểm tựa tinh thần không phải là một vật thể hữu hình, mà là những giá trị, niềm tin, mối quan hệ hay lí tưởng sâu sắc giúp chúng ta neo giữ tâm hồn, tìm lại sự cân bằng khi đối diện với khó khăn.Trước hết, điểm tựa tinh thần là nguồn động lực và sức mạnh nội tại vô giá. Trong cuộc sống, ai cũng có lúc rơi vào bế tắc, thất bại hay tuyệt vọng. Khi đó, một điểm tựa như gia đình, tình yêu thương, hay niềm tin tôn giáo có thể trở thành "phòng tuyến" cuối cùng. Một người lính trên chiến trường có thể chiến đấu quên mình nhờ hình ảnh người thân; một doanh nhân thất bại có thể đứng dậy làm lại từ đầu nhờ niềm tin sắt đá vào mục tiêu đã chọn. Điểm tựa này không chỉ cung cấp sự an ủi mà còn khơi dậy khả năng phục hồi, giúp chúng ta nhìn thấy ánh sáng cuối đường hầm và không bao giờ bỏ cuộc.Thứ hai, điểm tựa tinh thần mang lại ý nghĩa và mục đích sống rõ ràng hơn. Cuộc sống hiện đại đầy rẫy sự nhiễu loạn và xao nhãng. Nếu không có một lí tưởng hay đam mê làm kim chỉ nam, con người dễ dàng trở nên lạc lối, trống rỗng. Điểm tựa tinh thần, chẳng hạn như lí tưởng cống hiến cho cộng đồng hoặc theo đuổi một giá trị nghệ thuật, sẽ định hình hành động và quyết định của chúng ta, biến những công việc thường ngày thành những bước đi có ý nghĩa. Chính sự gắn bó với những giá trị này giúp chúng ta cảm thấy mình là một phần quan trọng của thế giới, từ đó loại bỏ cảm giác cô đơn và vô định.Ngược lại, người thiếu điểm tựa tinh thần dễ rơi vào trạng thái cô độc, bất ổn và dễ tổn thương trước những biến cố nhỏ. Họ không có nơi để quay về khi mệt mỏi, không có niềm tin để bám víu khi khủng hoảng. Điều này không chỉ ảnh hưởng đến sức khỏe tâm lí mà còn cản trở sự phát triển cá nhân và các mối quan hệ xã hội.Tóm lại, điểm tựa tinh thần là trụ cột vô hình nhưng kiên cố của đời sống nội tâm. Nó là sự tổng hòa của tình yêu thương, niềm tin và lí tưởng, là nền tảng để xây dựng một tâm hồn mạnh mẽ, kiên cường. Việc xác định và vun đắp cho điểm tựa tinh thần của mình là điều kiện tiên quyết để mỗi người có thể sống một cuộc đời trọn vẹn, ý nghĩa và vượt qua mọi thử thách một cách tự tin.
Câu 1
Đoạn trích cuối tiểu thuyết "Sống mòn" khắc họa sâu sắc bi kịch tâm trạng của nhân vật Thứ - hình ảnh tiêu biểu cho người trí thức tiểu tư sản trước Cách mạng tháng Tám. Thứ là người có ý thức sâu sắc về bi kịch cá nhân nhưng lại bất lực và nhu nhược trước hoàn cảnh. Trên chuyến tàu trở về quê sau khi trường phải đóng cửa, Thứ rơi vào nỗi đau đớn cùng cực khi nhận ra sự đối lập cay đắng giữa hoài bão "vĩ nhân" khi xưa với tương lai "ăn bám vợ" và bị cuộc đời làm cho "mốc lên, gỉ đi, mòn, mục ra". Thứ biết rõ "chết ngay trong lúc sống mới thật là nhục nhã" và khao khát phản kháng, muốn "đi bất cứ đâu" để thoát khỏi cảnh "sống mòn". Tuy nhiên, mọi ý chí của y đều bị dập tắt bởi chính sự "nhu nhược quá, hèn yếu quá" của bản thân, khiến y cuối cùng phải mặc kệ "con tàu mang đi". Bằng cách miêu tả dòng độc thoại nội tâm đầy dằn vặt, Nam Cao đã đánh giá một cách chân thực và nhân đạo về bi kịch của người trí thức nhỏ bé: họ là những người có ý thức, có lương tri nhưng lại thiếu nghị lực hành động để vượt lên trên hoàn cảnh, đành chấp nhận kiếp sống tàn lụi, chết dần chết mòn trong bế tắc.
Câu 2:
Gabriel Garcia Marquez từng viết: "Không phải người ta ngừng theo đuổi ước mơ vì họ già đi mà họ già đi vì ngừng theo đuổi ước mơ". Câu nói này khẳng định vai trò không thể thiếu của ước mơ đối với sự sống, sự phát triển và đặc biệt là với tuổi trẻ. Tuổi trẻ không chỉ là một giai đoạn sinh học mà còn là một trạng thái tinh thần, được nuôi dưỡng và duy trì chính bởi ngọn lửa của ước mơ.
Ước mơ là những khát vọng, mục tiêu tốt đẹp mà con người hướng tới trong tương lai. Đối với tuổi trẻ – giai đoạn sung mãn nhất về sức lực, nhiệt huyết và trí tuệ – ước mơ đóng vai trò như kim chỉ nam và là động lực mạnh mẽ nhất: Là nguồn năng lượng: Ước mơ giúp tuổi trẻ xác định được ý nghĩa của cuộc sống, tránh xa sự trì trệ, vô định. Nó biến thời gian thành hành trình chinh phục, giúp người trẻ dốc hết tâm sức để học tập, rèn luyện và hành động. Là thước đo sự trưởng thành: Việc dám ước mơ và bền bỉ theo đuổi ước mơ là minh chứng cho tinh thần dám nghĩ, dám làm, sự trưởng thành và bản lĩnh của người trẻ. Giữ gìn sự "trẻ" trong tâm hồn: Giống như lời Marquez, một người ngừng theo đuổi ước mơ sẽ mất đi nhiệt huyết, sự tò mò và tinh thần dấn thân – những yếu tố làm nên sức sống của tuổi trẻ, khiến họ trở nên già cỗi trong tâm hồn, bất kể tuổi tác thật sự.
Tuổi trẻ có ước mơ là tuổi trẻ dám thoát khỏi vùng an toàn và sự tầm thường. Tinh thần dấn thân: Họ không ngại thử thách, chấp nhận thất bại và coi đó là kinh nghiệm. Họ dũng cảm theo đuổi những ý tưởng mới mẻ, đột phá thay vì chấp nhận lối mòn an phận. Sự kiên trì và kỷ luật: Ước mơ lớn luôn đi kèm với sự hy sinh và nỗ lực bền bỉ. Người trẻ biết rõ rằng thành công không phải là phép màu mà là kết quả của quá trình tích lũy và hành động có kỷ luật. Lý tưởng sống: Ước mơ không chỉ là lợi ích cá nhân mà còn gắn liền với lý tưởng, mong muốn đóng góp cho cộng đồng và xã hội, làm cho cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn (như ước mơ "thành một vĩ nhân đem những sự thay đổi lớn lao đến cho xứ sở mình" của nhân vật Thứ ban đầu).
Bên cạnh những người trẻ đầy nhiệt huyết, vẫn còn tồn tại một bộ phận có lối sống thờ ơ, vô cảm, chấp nhận cuộc sống "sống mòn" (giống như bi kịch của Thứ khi bị sự nhu nhược trói buộc). Nguy cơ "già trước tuổi": Đó là những người sợ hãi sự đổi thay, sợ thất bại, tự mãn với những thành công nhỏ, hoặc bị chi phối bởi những mục tiêu vật chất tầm thường. Họ ngừng hành động, ngừng học hỏi và đánh mất động lực sống. Bài học từ bi kịch: Giống như nhân vật Thứ, ý thức về ước mơ không đủ. Điều quan trọng nhất là nghị lực và hành động để biến ước mơ thành hiện thực. Tuổi trẻ phải biết cách cân bằng giữa ước mơ lãng mạn và thực tế phũ phàng, chuyển hóa khao khát thành kế hoạch chi tiết, khả thi.
Tuổi trẻ và ước mơ là cặp phạm trù không thể tách rời. Ước mơ là nguồn nước giữ cho tâm hồn không bị khô cằn, là ngọn lửa đẩy lùi sự già nua và hèn yếu. Để giữ mãi ngọn lửa tuổi trẻ, mỗi người phải không ngừng thắp sáng và theo đuổi ước mơ bằng hành động cụ thể, kiên trì và dũng cảm. Hãy để ước mơ dẫn lối, biến mỗi ngày thành một bước tiến mới, để tuổi trẻ mãi mãi là một hành trình không có điểm dừng.
Câu 1
Đoạn trích cuối tiểu thuyết "Sống mòn" khắc họa sâu sắc bi kịch tâm trạng của nhân vật Thứ - hình ảnh tiêu biểu cho người trí thức tiểu tư sản trước Cách mạng tháng Tám. Thứ là người có ý thức sâu sắc về bi kịch cá nhân nhưng lại bất lực và nhu nhược trước hoàn cảnh. Trên chuyến tàu trở về quê sau khi trường phải đóng cửa, Thứ rơi vào nỗi đau đớn cùng cực khi nhận ra sự đối lập cay đắng giữa hoài bão "vĩ nhân" khi xưa với tương lai "ăn bám vợ" và bị cuộc đời làm cho "mốc lên, gỉ đi, mòn, mục ra". Thứ biết rõ "chết ngay trong lúc sống mới thật là nhục nhã" và khao khát phản kháng, muốn "đi bất cứ đâu" để thoát khỏi cảnh "sống mòn". Tuy nhiên, mọi ý chí của y đều bị dập tắt bởi chính sự "nhu nhược quá, hèn yếu quá" của bản thân, khiến y cuối cùng phải mặc kệ "con tàu mang đi". Bằng cách miêu tả dòng độc thoại nội tâm đầy dằn vặt, Nam Cao đã đánh giá một cách chân thực và nhân đạo về bi kịch của người trí thức nhỏ bé: họ là những người có ý thức, có lương tri nhưng lại thiếu nghị lực hành động để vượt lên trên hoàn cảnh, đành chấp nhận kiếp sống tàn lụi, chết dần chết mòn trong bế tắc.
Câu 2:
Gabriel Garcia Marquez từng viết: "Không phải người ta ngừng theo đuổi ước mơ vì họ già đi mà họ già đi vì ngừng theo đuổi ước mơ". Câu nói này khẳng định vai trò không thể thiếu của ước mơ đối với sự sống, sự phát triển và đặc biệt là với tuổi trẻ. Tuổi trẻ không chỉ là một giai đoạn sinh học mà còn là một trạng thái tinh thần, được nuôi dưỡng và duy trì chính bởi ngọn lửa của ước mơ.
Ước mơ là những khát vọng, mục tiêu tốt đẹp mà con người hướng tới trong tương lai. Đối với tuổi trẻ – giai đoạn sung mãn nhất về sức lực, nhiệt huyết và trí tuệ – ước mơ đóng vai trò như kim chỉ nam và là động lực mạnh mẽ nhất: Là nguồn năng lượng: Ước mơ giúp tuổi trẻ xác định được ý nghĩa của cuộc sống, tránh xa sự trì trệ, vô định. Nó biến thời gian thành hành trình chinh phục, giúp người trẻ dốc hết tâm sức để học tập, rèn luyện và hành động. Là thước đo sự trưởng thành: Việc dám ước mơ và bền bỉ theo đuổi ước mơ là minh chứng cho tinh thần dám nghĩ, dám làm, sự trưởng thành và bản lĩnh của người trẻ. Giữ gìn sự "trẻ" trong tâm hồn: Giống như lời Marquez, một người ngừng theo đuổi ước mơ sẽ mất đi nhiệt huyết, sự tò mò và tinh thần dấn thân – những yếu tố làm nên sức sống của tuổi trẻ, khiến họ trở nên già cỗi trong tâm hồn, bất kể tuổi tác thật sự.
Tuổi trẻ có ước mơ là tuổi trẻ dám thoát khỏi vùng an toàn và sự tầm thường. Tinh thần dấn thân: Họ không ngại thử thách, chấp nhận thất bại và coi đó là kinh nghiệm. Họ dũng cảm theo đuổi những ý tưởng mới mẻ, đột phá thay vì chấp nhận lối mòn an phận. Sự kiên trì và kỷ luật: Ước mơ lớn luôn đi kèm với sự hy sinh và nỗ lực bền bỉ. Người trẻ biết rõ rằng thành công không phải là phép màu mà là kết quả của quá trình tích lũy và hành động có kỷ luật. Lý tưởng sống: Ước mơ không chỉ là lợi ích cá nhân mà còn gắn liền với lý tưởng, mong muốn đóng góp cho cộng đồng và xã hội, làm cho cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn (như ước mơ "thành một vĩ nhân đem những sự thay đổi lớn lao đến cho xứ sở mình" của nhân vật Thứ ban đầu).
Bên cạnh những người trẻ đầy nhiệt huyết, vẫn còn tồn tại một bộ phận có lối sống thờ ơ, vô cảm, chấp nhận cuộc sống "sống mòn" (giống như bi kịch của Thứ khi bị sự nhu nhược trói buộc). Nguy cơ "già trước tuổi": Đó là những người sợ hãi sự đổi thay, sợ thất bại, tự mãn với những thành công nhỏ, hoặc bị chi phối bởi những mục tiêu vật chất tầm thường. Họ ngừng hành động, ngừng học hỏi và đánh mất động lực sống. Bài học từ bi kịch: Giống như nhân vật Thứ, ý thức về ước mơ không đủ. Điều quan trọng nhất là nghị lực và hành động để biến ước mơ thành hiện thực. Tuổi trẻ phải biết cách cân bằng giữa ước mơ lãng mạn và thực tế phũ phàng, chuyển hóa khao khát thành kế hoạch chi tiết, khả thi.
Tuổi trẻ và ước mơ là cặp phạm trù không thể tách rời. Ước mơ là nguồn nước giữ cho tâm hồn không bị khô cằn, là ngọn lửa đẩy lùi sự già nua và hèn yếu. Để giữ mãi ngọn lửa tuổi trẻ, mỗi người phải không ngừng thắp sáng và theo đuổi ước mơ bằng hành động cụ thể, kiên trì và dũng cảm. Hãy để ước mơ dẫn lối, biến mỗi ngày thành một bước tiến mới, để tuổi trẻ mãi mãi là một hành trình không có điểm dừng.