Giới thiệu về bản thân

"tình yêu ai bán mà mua ai yêu được mãi kẻ không có gì thôi thì một mình đơn phương thương cho số phận đã nghèo gặp sang kiếp này chẳng thể bên nàng chúc cho em mãi bình an bên người". "tình yêu ai bán mà mua đã nghèo còn xấu sao cua được nàng nhà nàng quyền quý cao sang còn tôi là kẻ lang thang ngoài đường nàng thì nhiều người thầm thương còn tôi chỉ đơn phương mình nàng..." 🖤:(-_- Thái Cực sinh lưỡng nghi, tứ tượng sinh bát quái, qua khỏi cõi luân hồi. Lưỡng nghi lại sinh tứ tượng. Ba nghi hòa tứ tượng, ba sinh vạn vật. Ba đường thiện, ba đường ác.Ngũ hành xoay chuyển. Tương sinh, tương khắc. Vật cực tất phản, vĩ cực thái lai. Âm dương hòa hợp, vạn vật hồi xuân. Quý nhất tư huyền cơ.Huyền cơ sinh bát quái. Bát quái định càn khôn. Càn khôn hóa cần câu. Cần câu định tất cả!, HDPE là ngon luôn =)Nhất lọ định gian sơn Nhị lọ trảm sơn hà Tam lọ nghịch tiên lộ Tứ lọ phá hư không Ngũ lọ xuất thành thánh Lục lọ chấn vỡ thiên địa Thất lọ đảo loạn càn khôn Bát lọ phong ấn hư danh Cửu lọ vạn vật tán loạn THẬP LỌ KHAI MỞ THẦN UY ĐƯỜNG TÔI CHỞ EM VỀ: Xe đạp lách cách tôi vẫn chưa quen, Đường thì tối chơi vơi còn tôi vẫn cứ đứng đợi, Em nhẹ bước đến mi đã thôi hoen, Trời trở gió heo may vì tôi đã lỡ yêu em, Cũng may đường về nhà em quá xa, Tôi mới được trông ngóng em buông lời hát, Nhớ thương ngại ngùng nhìn em thoáng qua, Hạ ơi đừng trôi mãi mặc kệ em với tôi đi về, Mới chỉ nhìn em khóc tôi bỗng chợt nhận ra đã yêu em rồi, Sáng trong cho mây ngừng trôi, Rọi ánh mắt em trong lòng tôi, Ngập ngừng chưa nói mai sau để cho anh ngóng em đi về, Khoảnh khắc tôi chưa nên câu, Hàng mi ướt run run buông dài theo cơn gió, Vén nhẹ tà áo trên con đường tôi đi với em, Dù phía trước có mưa rào trên đường hai ta sẽ qua, Chỉ muốn em dành tặng cho tôi những ngây thơ đầu, Được dỗ dành em khi em buồn, Đứng chờ em đưa em về từng ngày, Đường này là đường cho tôi chở em mãi thôi không dừng, Đường tôi đi cùng em mãi thôi không ngừng, Chợt hiện lên dòng suy nghĩ tôi chưa từng, Kể em nghe lời yêu biết đâu, Thôi đừng, Đợi chờ em như chờ ánh nắng lên, Chờ cho lại nghe tiếng con tim thổn thức, Nhẹ nhàng hương hoa gần đến sát bên, Nhẹ theo chiều phai gió dựa vai tôi mỗi khi đi về, Mới chỉ nhìn em khóc tôi bỗng chợt nhận ra đã yêu em rồi, Sáng trong cho mây ngừng trôi, Rọi ánh mắt em trong lòng tôi, Ngập ngừng chưa nói mai sau để cho anh ngóng em đi về, Khoảnh khắc tôi chưa nên câu, Hoa cứ ngát hương em đêm hè dòng sông, Khẽ vén nhẹ tà áo trên con đường tôi đi với em, Dù phía trước có mưa rào trên đường hai ta sẽ qua, Chỉ muốn em dành tặng cho tôi những ngây thơ đầu, Được dỗ dành em khi em buồn, Đứng chờ em đưa em về, Sẽ chẳng cần lên tiếng tâm tư này để tôi cất riêng cho mình, Rồi vẫn đạp xe như bao ngày, Hạ vẫn dần trôi, Nhớ thương em, Tôi đưa em về, Bầu trời sao sáng lên rọi ánh mắt em trong lòng tôi (rọi ánh mắt em trong lòng tôi), Nhớ thương em, Lỡ mai sau này mình chẳng thể mãi đón đưa, Lại cứ thế ngóng trông, Đường này là đường cho tôi chở em mãi thôi không dừng, Đường tôi đi cùng em mà em mãi thôi không ngừng, Chợt hiện lên dòng suy suy nghĩ tôi chưa từng (vì ngại ngần nên chưa dám nói yêu em nhiều), Kể em nghe lời yêu biết đâu, Đường này là đường cho tôi chở em mãi thôi không dừng, Đường tôi đi cùng em mãi thôi không ngừng, Chợt hiện lên dòng suy nghĩ tôi chưa từng, Kể em nghe lời yêu biết đâu, Thôi đừng. "mày thật sự nghĩ điểm số là tất cả sao? Mày chỉ cần thật thà giỏi đến đâu cũng như vậy thôi, mày nên nhớ học giỏi chỉ lợi ích một chút mày cần thật thà,ngoan thôi mày nên nhớ điều này bố mẹ sinh ra không cần mày học giỏi cần mày ngoan,vâng lời thôi..."
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
Thạch Lam là cây bút văn xuôi tinh tế, thường hướng về đời sống bình dị với những tình cảm nghèo khổ, trân trọng vẻ đẹp tâm hồn con người. Trong truyện ngắn "Trở về", đoạn trích miêu tả cảnh nhân vật Tâm về thăm quê sau 6 năm là một nốt trầm đau xót, khắc họa bi kịch của sự vô cảm trước tình mẫu tử thiêng liêng.  Ngay từ đầu đoạn trích, bối cảnh ngôi nhà cũ "sụp thấp hơn một chút" và "mái gianh xơ xác" như dự báo về sự cách biệt giữa cuộc sống giàu sang ở thành phố của Tâm và nghèo khó nơi làng quê. Hình ảnh mẹ Tâm – người mẹ tần tảo sớm khuya – xuất hiện với bộ áo cũ kỹ, đôi mắt rớm nước mắt khi thấy con, thể hiện tình yêu vô bờ bến. Trái lại, Tâm xuất hiện như một "người khách lạ", lạnh lùng và xa cách.  Sự vô cảm của Tâm thể hiện rõ qua hành động và thái độ. Khi mẹ hỏi thăm ân cần, Tâm trả lời "như thường rồi", "câu nói như khó khăn mới ra khỏi miệng". Tâm "nhún vai" trước những câu chuyện kể về làng quê, lơ đãng nghe lời mẹ kể lể và thấy khó chịu trước sự săn sóc của bà. Đỉnh điểm của sự vô tâm là khi Tâm gọi mẹ bằng "bà" một cách dửng dưng, coi cuộc sống nơi quê nhà không liên quan gì đến cuộc sống giàu sang của mình. Đối với Tâm, chuyến trở về này chỉ là thủ tục, anh vội vàng đưa tiền như một cách "trả nợ" để nhanh chóng ra đi.  Đối lập với sự lạnh nhạt của Tâm là hình ảnh bà mẹ già "run run" đỡ lấy gói bạc, mắt "rơm rớm". Bà không cần tiền, bà chỉ cần tình thương và sự quan tâm của đứa con mà bà đã đánh đổi cả cuộc đời để nuôi dạy. Sự đối lập này làm nổi bật sự tha hóa của Tâm, khi đồng tiền và lối sống thực dụng đã làm chai sạn tình cảm, biến anh thành kẻ vô ơn.  Bằng lối viết trữ tình, sâu sắc, Thạch Lam không trực tiếp lên án mà thông qua các chi tiết chân thực để khắc họa bi kịch. Đoạn trích "Trở về" là lời cảnh tỉnh về đạo đức, về tình mẫu tử, nhắc nhở con người đừng bao giờ quên đi cội nguồn, dù cuộc sống có giàu sang đến đâu.
  • Phân tích đoạn trích truyện ngắn 'Trở về' của Thạch Lam - OLM18 thg 1, 2025 — Truyện ngắn "Trở về" của Thạch Lam không chỉ ghi dấu ấn bởi phong cách viết giàu chất trữ tình mà còn chứa đựng bài học nhân văn s...

Câu 1: Bài thơ được viết theo thể thơ tự do.
Câu 2: Người bộc lộ cảm xúc là nhân vật "tôi" (người lính/người con). Đó là cuộc gặp gỡ giữa người lính (tôi) và một bà mẹ nông thôn (mẹ) ở vùng ven đồng chiêm.
Câu 3: Biện pháp tu từ: So sánh ("Rơm vàng bọc tôi như kén bọc tằm" - nhấn mạnh sự bao bọc), ẩn dụ ("hương mật ong của ruộng" - gợi hương thơm ngọt ngào của rơm/lúa). Tác dụng: Làm cho hình ảnh trở nên sinh động, gợi cảm; nhấn mạnh sự ấm áp, an toàn, che chở của ổ rơm; thể hiện tình cảm trân trọng, xúc động của nhân vật tôi trước nghĩa tình của mẹ.
Câu 4: Hình ảnh “ổ rơm” là hình ảnh bình dị, mộc mạc, biểu tượng cho tấm lòng thơm thảo, ấm áp tình người của bà mẹ vùng quê nghèo. Nó không chỉ che chở về thể xác mà còn sưởi ấm tâm hồn người lính trong đêm đông lạnh giá.
Câu 5: Cảm hứng chủ đạo: Tình yêu thương, sự biết ơn và trân trọng những điều bình dị, mộc mạc của quê hương, đặc biệt là tình người ấm áp, nồng hậu trong thời chiến.
Câu 6 (Đoạn văn): Bài thơ “Hơi ấm ổ rơm” của Nguyễn Duy đã để lại trong em những cảm xúc sâu sắc về tình người. Hình ảnh người mẹ vùng đồng chiêm, dù nghèo khó nhưng vẫn đùm bọc, lót ổ rơm cho người lính ngủ, thật ấm áp và cảm động. Qua những vần thơ, em cảm nhận được hương vị mộc mạc của làng quê và sự hi sinh thầm lặng của những người mẹ Việt Nam. Ổ rơm không chỉ là rơm rạ khô, mà đã trở thành "kén bọc tằm" sưởi ấm tâm hồn, hơn hẳn chăn đệm đắt tiền. Bài thơ nhắc nhở em biết trân trọng tình yêu thương, sự chia sẻ và biết ơn những điều bình dị nhất trong cuộc sống. 

Trong cuộc sống phức tạp và nhiều áp lực, sự thông cảm và sẻ chia là "liều thuốc" quý giá cho các mối quan hệ. Pierre Benoit đã khẳng định giá trị cốt lõi này qua câu nói: “Khoan dung là đức tính đem lợi cho cả ta và người khác”. Đây là một triết lý sống nhân văn, nhấn mạnh rằng sự bao dung, rộng lượng không chỉ cứu rỗi người khác mà còn giải phóng chính bản thân mình.  Khoan dung được hiểu là lòng độ lượng, sẵn sàng tha thứ, bỏ qua những lỗi lầm, sai sót của người khác thay vì thù hằn, ghét bỏ hay trừng phạt. Đó là sự thông cảm, biết đặt mình vào vị trí của người khác để thấu hiểu và chấp nhận sự khác biệt.  Trước hết, khoan dung đem lại lợi ích to lớn cho người được nhận sự tha thứ. Khi phạm sai lầm, con người thường hoang mang, sợ hãi và cảm thấy tội lỗi. Một thái độ bao dung sẽ cho họ cơ hội để nhìn nhận lỗi lầm, sửa chữa và tiếp tục hoàn thiện bản thân, thay vì bị dồn vào đường cùng bởi sự cay nghiệt. Khoan dung giống như một bàn tay níu giữ, giúp người khác đứng dậy từ những vấp ngã.  Quan trọng hơn, khoan dung mang lại lợi ích cho chính người thực hiện đức tính này. Khi lựa chọn tha thứ, chúng ta trút bỏ được gánh nặng của lòng thù hận, tức giận và cay đắng. Trái tim trở nên nhẹ nhàng, bình an và thanh thản hơn. Người có lòng bao dung luôn được mọi người yêu mến, kính trọng, từ đó tạo dựng được các mối quan hệ xã hội bền vững, tốt đẹp. Người bao dung không chỉ giải phóng mình khỏi những cảm xúc tiêu cực mà còn tạo ra một môi trường sống đầy tình thương và sự thấu hiểu.  Tuy nhiên, cần hiểu rằng khoan dung không đồng nghĩa với sự dung túng, bao che cho những hành vi sai trái, vi phạm pháp luật hay đạo đức một cách cố tình. Khoan dung cần đặt đúng người, đúng chỗ, dựa trên sự chân thành và mong muốn người phạm lỗi tốt lên.  Tóm lại, câu nói của Pierre Benoit là một châm ngôn sống sâu sắc. Rèn luyện lòng khoan dung là rèn luyện một nhân cách cao đẹp, giúp cuộc sống của chính ta trở nên nhân ái, rộng mở và đầy ắp tình yêu thương. Như một câu nói nổi tiếng, “Học cách tha thứ, không chỉ vì người khác xứng đáng, mà vì chính bạn xứng đáng được bình yên.”
Câu 1. Vấn đề trọng tâm: Phân tích vẻ đẹp đặc sắc của nỗi nhớ và cấu trúc thơ dựa trên nỗi nhớ trong tác phẩm "Tây Tiến" của Quang Dũng (nỗi nhớ "chơi vơi", "nhớ ôi" và mạch thơ đan dệt kỷ niệm).  Câu 2. Luận điểm của đoạn (1): Việc Quang Dũng tước bỏ chữ "nhớ" ở nhan đề (từ "Nhớ Tây Tiến" thành "Tây Tiến") làm cho tên bài thơ khái quát, kiêu hùng hơn, thâu tóm được không gian thiên nhiên và trận mạc.  Câu 3.
  • a. Thành phần biệt lập: Không có (câu trên chứa thành phần tình thái: "dường như", và phụ chú/định lượng: "trong một chữ chơi vơi ấy" - nhưng không phải các dạng thành phần biệt lập phổ biến như cảm thán, gọi đáp, phụ chú, tình thái thường gặp).
  • b. Kiểu câu (đậm): Câu cảm thán ("Lạ thay là ngôn ngữ thơ!").
Câu 4. Mối quan hệ trong đoạn (2):
  • Luận điểm: Tây Tiến được biểu đạt bằng những chữ lạ và ám ảnh (nhớ chơi vơi, nhớ ôi).
  • Lí lẽ: "Nhớ chơi vơi" thể hiện sự chông chênh, hẫng hụt, trộn lẫn chủ thể và đối tượng; "Nhớ ôi" là tiếng kêu từ nội tâm, nôn nao, buột miệng.
  • Bằng chứng: Các câu thơ "Nhớ về rừng núi nhớ chơi vơi", "Nhớ ôi Tây Tiến cơm lên khói/ Mai Châu mùa em thơm nếp xôi"
Câu 5. Nhận xét: Tác giả thể hiện sự trân trọng, thấu hiểu sâu sắc, niềm say mê và trân quý đối với nỗi nhớ, ngôn từ cũng như không gian nghệ thuật mà Quang Dũng tạo ra trong "Tây Tiến".  Câu 6. Đoạn văn cảm nhận:
Nỗi nhớ trong câu thơ "Dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳm" (Tây Tiến - Quang Dũng) gợi lên một vẻ đẹp bi tráng và hùng vĩ. Không chỉ là sự hồi tưởng về địa hình hiểm trở của miền Tây Bắc, nỗi nhớ ấy còn chứa đựng sự chông chênh, thấu hiểu tận cùng những gian khổ mà người lính đã trải qua. Điệp từ "dốc" kết hợp với các từ láy tạo hình, nhấn mạnh sự gập ghềnh, cheo leo của thiên nhiên, qua đó tôn lên vẻ đẹp kiên cường, dũng cảm của các anh. Nỗi nhớ ấy vừa hào hùng vừa thơ mộng, khắc họa đậm nét chân dung thế hệ cầm súng đầy lãng mạn.

Trong xã hội hiện đại, bên cạnh những tấm gương thanh niên sống có lý tưởng, nhiệt huyết, vẫn tồn tại một thực trạng đáng lo ngại: lối sống vô trách nhiệm của một bộ phận giới trẻ. Lối sống này không chỉ ảnh hưởng tiêu cực đến bản thân họ mà còn gây ra những hệ lụy cho gia đình và toàn xã hội.

Lối sống vô trách nhiệm được hiểu là thái độ thờ ơ, ỷ lại, thiếu tự giác và không làm tròn bổn phận của mình. Đó là sự vô tâm, cẩu thả trong công việc, học tập, hay trong các mối quan hệ. Những người này thường có tâm lý "mặc kệ", "không phải việc của mình", và trốn tránh trách nhiệm khi gặp sai sót, không bao giờ nhận lỗi hoặc sửa sai.

Lối sống này len lỏi vào nhiều khía cạnh trong đời sống của giới trẻ. Trong học tập và công việc, biểu hiện rõ nhất là sự chây ỳ, làm việc qua loa, thiếu nghiêm túc, không cố gắng nỗ lực để hoàn thành nhiệm vụ được giao, hoặc đùn đẩy công việc cho người khác. Trong gia đình, một số bạn trẻ thờ ơ với bổn phận làm con, xem gia đình như nơi để dựa dẫm một chiều, thậm chí trốn tránh nghĩa vụ phụng dưỡng cha mẹ khi về già.

Trong xã hội, thói vô trách nhiệm còn thể hiện qua sự ích kỷ, chỉ coi trọng lợi ích cá nhân, thiếu bản lĩnh trước khó khăn. Họ có thể bàng quan trước những vấn đề chung, thiếu sự đồng cảm với đau khổ, khó khăn của người khác, hoặc nhận thức lệch lạc khi cho rằng cư xử tử tế là "bao đồng".

Có nhiều nguyên nhân dẫn đến thực trạng này. Một phần xuất phát từ sự nuông chiều quá mức của gia đình, khiến nhiều bạn trẻ hình thành lối sống hưởng thụ, ỷ lại, thiếu tính tự lập. Môi trường xã hội và sự ảnh hưởng của lối sống phương Tây đề cao chủ nghĩa cá nhân đôi khi bị hiểu sai, dẫn đến việc coi trọng tự do cá nhân mà bỏ quên trách nhiệm cộng đồng. Ngoài ra, việc thiếu hiểu biết về mức độ nghiêm trọng của hậu quả hành động của mình cũng là một nguyên nhân.

Thói vô trách nhiệm không chỉ làm tha hóa nhân cách con người, khiến họ mất đi những giá trị đạo đức làm người mà còn ảnh hưởng lớn đến những người xung quanh và sự phát triển chung của xã hội. Người sống vô trách nhiệm khó có được sự tin tưởng, tín nhiệm từ người khác, làm việc gì cũng khó thành công. Hậu quả lớn hơn là làm chậm sự tiến bộ của xã hội và gây ra những thất thoát, lãng phí.

Để khắc phục lối sống tiêu cực này, mỗi cá nhân cần nhận thức rõ tầm quan trọng của trách nhiệm trong cuộc sống. Cần rèn luyện tinh thần tự giác, kỷ luật, dám làm dám chịu, và không ngừng nỗ lực hoàn thiện bản thân. Giới trẻ có thể tham gia các hoạt động cộng đồng, thiện nguyện để học cách quan tâm, chia sẻ và đồng cảm với mọi người xung quanh. Gia đình và nhà trường cũng đóng vai trò quan trọng trong việc giáo dục thế hệ trẻ sống có trách nhiệm ngay từ khi còn nhỏ.

Lối sống vô trách nhiệm là một căn bệnh cần được đẩy lùi khỏi giới trẻ. Mỗi thanh niên cần ý thức được rằng, cuộc sống chỉ thực sự có ý nghĩa khi ta sống có trách nhiệm với chính mình, gia đình và xã hội, góp phần xây dựng đất nước ngày càng văn minh, giàu đẹp.

Câu 1. Bài thơ được viết theo thể thơ nào?
Bài thơ được viết theo thể thơ Thất ngôn bát cú Đường luật.

Câu 2. Đối tượng trào phúng trong bài thơ là ai?
Đối tượng trào phúng trong bài thơ chính là bản thân tác giả (Nguyễn Khuyến tự trào mình).

Câu 3. Từ “làng nhàng” trong bài thơ có nghĩa là gì? Từ này góp phần thể hiện thái độ, cảm xúc gì của tác giả?

  • Ý nghĩa: "Làng nhàng" có nghĩa là ở mức độ trung bình, bình thường, không có gì nổi bật, không giàu không nghèo, không tài cán gì đặc biệt.
  • Thái độ, cảm xúc: Từ này thể hiện thái độ tự giễu cợt, khiêm tốn, coi thường danh vọng và sự tầm thường của bản thân trong mắt thế nhân, đồng thời bộc lộ nỗi chán chường, bất mãn với thời thế.

Câu 4. Chỉ ra nghệ thuật trào phúng trong hai câu thơ sau và nêu tác dụng của nó. Cờ đương dở cuộc không còn nước, Bạc chửa thâu canh đã chạy làng.

  • Nghệ thuật trào phúng: Tác giả sử dụng biện pháp ẩn dụ và so sánh (so sánh cuộc đời, sự nghiệp của mình với ván cờ dang dở và cuộc chơi bạc chưa tàn), kết hợp với việc sử dụng từ ngữ bình dân, đời thường ("chạy làng", "hết nước").
  • Tác dụng:
    • Tạo ra tiếng cười hài hước, dí dỏm nhưng chua chát.
    • Giúp tác giả tự phủ nhận khả năng, tài năng của mình một cách khéo léo.
    • Thể hiện sự bế tắc, bất lực của người trí thức trước hoàn cảnh xã hội lúc bấy giờ, khi muốn làm điều gì đó giúp dân giúp nước nhưng không thành.

Câu 5. Em hiểu thế nào về hai câu thơ sau? Nghĩ mình lại ngán cho mình nhỉ, Mà cũng bia xanh, cũng bảng vàng.
Hai câu thơ này bộc lộ sự mâu thuẫn đầy chua xót và cảm giác "ngán ngẩm" của tác giả:

  • Tác giả tự nhận thấy mình là người tầm thường, vô dụng ("làng nhàng", "gàn bát sách", "chạy làng").
  • Thế nhưng, trớ trêu thay, ông lại từng đỗ đạt cao (Đạt Tam nguyên: Cả ba kì thi đều đỗ đầu), được ghi danh trên bia tiến sĩ ("bia xanh") và có danh tiếng ("bảng vàng").
  • Câu thơ thể hiện thái độ xem nhẹ danh vọng, bằng cấp phù phiếm, đồng thời là lời tự trách mình đã không làm được gì to tát xứng đáng với những vinh dự đó.

Câu 6. Từ nội dung, thông điệp của bài thơ, theo em, giới trẻ ngày nay cần làm gì để cống hiến, xây dựng quê hương đất nước?
Bài thơ gửi gắm thông điệp về giá trị thực chất của con người không nằm ở danh vọng, bằng cấp mà ở hành động và sự cống hiến thực sự. Từ đó, giới trẻ ngày nay cần:

  • Học tập và rèn luyện không ngừng: Trau dồi kiến thức, kỹ năng để có năng lực thực sự, không chạy theo bằng cấp ảo.
  • Sống có lý tưởng và trách nhiệm: Xác định mục tiêu rõ ràng, không sống "làng nhàng", vô bổ.
  • Hành động cụ thể: Biến kiến thức thành hành động thiết thực, tham gia vào các hoạt động phát triển kinh tế, xã hội, bảo vệ môi trường, hoặc các hoạt động tình nguyện.
  • Giữ gìn đạo đức, lối sống giản dị: Tránh xa các thói hư tật xấu, lối sống hưởng thụ, phù phiếm; biết coi trọng giá trị cốt lõi thay vì hư danh.

Cách làm quà sinh nhật từ bìa hoặc vỏ can nhựa (Làm hộp quà trái tim từ bìa cứng)

1. Chuẩn bị:
Bìa cứng , kéo, keo, màu vẽ, ruy băng trang trí.

2. Tạo hình:

  • Với vỏ can: cắt phần dưới làm chậu, bo miệng cho đẹp.
  • Với bìa: cắt 2 hình trái tim giống nhau để làm đáy và nắp.

3. Lắp sản phẩm:

  • Can: sơn nền rồi vẽ họa tiết.
  • Bìa: dán thành hộp quanh trái tim, rồi làm nắp giống vậy nhưng thấp hơn.

4. Trang trí:
Tô màu pastel, dán nơ, viết lời chúc dễ thương.

5. Hoàn thiện:
Cho hoa nhỏ hoặc quà vào

Để làm một món quà sinh nhật từ vỏ can nhựa, trước hết em chọn một chiếc can nhựa đã dùng, rửa sạch và lau khô. Em dùng bút vẽ đường cắt quanh thân can rồi nhờ người lớn cắt giúp cho bằng phẳng, vừa chiều cao ống đựng bút. Sau đó em bọc quanh chiếc can bằng giấy màu hoặc bìa cứng, dán thật phẳng để che phần nhựa. Em trang trí thêm hình vẽ, dán sticker, buộc một chiếc nơ nhỏ và viết lời chúc sinh nhật lên mặt ngoài. Khi hoàn thành, em sẽ có một chiếc ống cắm bút xinh xắn, vừa đẹp mắt vừa ý nghĩa vì được làm từ đồ tái chế.