Câu 1: Bài thơ được viết theo thể thơ tự do.
Câu 2: Người bộc lộ cảm xúc là nhân vật "tôi" (người lính/người con). Đó là cuộc gặp gỡ giữa người lính (tôi) và một bà mẹ nông thôn (mẹ) ở vùng ven đồng chiêm.
Câu 3: Biện pháp tu từ: So sánh ("Rơm vàng bọc tôi như kén bọc tằm" - nhấn mạnh sự bao bọc), ẩn dụ ("hương mật ong của ruộng" - gợi hương thơm ngọt ngào của rơm/lúa). Tác dụng: Làm cho hình ảnh trở nên sinh động, gợi cảm; nhấn mạnh sự ấm áp, an toàn, che chở của ổ rơm; thể hiện tình cảm trân trọng, xúc động của nhân vật tôi trước nghĩa tình của mẹ.
Câu 4: Hình ảnh “ổ rơm” là hình ảnh bình dị, mộc mạc, biểu tượng cho tấm lòng thơm thảo, ấm áp tình người của bà mẹ vùng quê nghèo. Nó không chỉ che chở về thể xác mà còn sưởi ấm tâm hồn người lính trong đêm đông lạnh giá.
Câu 5: Cảm hứng chủ đạo: Tình yêu thương, sự biết ơn và trân trọng những điều bình dị, mộc mạc của quê hương, đặc biệt là tình người ấm áp, nồng hậu trong thời chiến.
Câu 6 (Đoạn văn): Bài thơ “Hơi ấm ổ rơm” của Nguyễn Duy đã để lại trong em những cảm xúc sâu sắc về tình người. Hình ảnh người mẹ vùng đồng chiêm, dù nghèo khó nhưng vẫn đùm bọc, lót ổ rơm cho người lính ngủ, thật ấm áp và cảm động. Qua những vần thơ, em cảm nhận được hương vị mộc mạc của làng quê và sự hi sinh thầm lặng của những người mẹ Việt Nam. Ổ rơm không chỉ là rơm rạ khô, mà đã trở thành "kén bọc tằm" sưởi ấm tâm hồn, hơn hẳn chăn đệm đắt tiền. Bài thơ nhắc nhở em biết trân trọng tình yêu thương, sự chia sẻ và biết ơn những điều bình dị nhất trong cuộc sống.
Trong xã hội hiện đại, bên cạnh những tấm gương thanh niên sống có lý tưởng, nhiệt huyết, vẫn tồn tại một thực trạng đáng lo ngại: lối sống vô trách nhiệm của một bộ phận giới trẻ. Lối sống này không chỉ ảnh hưởng tiêu cực đến bản thân họ mà còn gây ra những hệ lụy cho gia đình và toàn xã hội.
Lối sống vô trách nhiệm được hiểu là thái độ thờ ơ, ỷ lại, thiếu tự giác và không làm tròn bổn phận của mình. Đó là sự vô tâm, cẩu thả trong công việc, học tập, hay trong các mối quan hệ. Những người này thường có tâm lý "mặc kệ", "không phải việc của mình", và trốn tránh trách nhiệm khi gặp sai sót, không bao giờ nhận lỗi hoặc sửa sai.
Lối sống này len lỏi vào nhiều khía cạnh trong đời sống của giới trẻ. Trong học tập và công việc, biểu hiện rõ nhất là sự chây ỳ, làm việc qua loa, thiếu nghiêm túc, không cố gắng nỗ lực để hoàn thành nhiệm vụ được giao, hoặc đùn đẩy công việc cho người khác. Trong gia đình, một số bạn trẻ thờ ơ với bổn phận làm con, xem gia đình như nơi để dựa dẫm một chiều, thậm chí trốn tránh nghĩa vụ phụng dưỡng cha mẹ khi về già.
Trong xã hội, thói vô trách nhiệm còn thể hiện qua sự ích kỷ, chỉ coi trọng lợi ích cá nhân, thiếu bản lĩnh trước khó khăn. Họ có thể bàng quan trước những vấn đề chung, thiếu sự đồng cảm với đau khổ, khó khăn của người khác, hoặc nhận thức lệch lạc khi cho rằng cư xử tử tế là "bao đồng".
Có nhiều nguyên nhân dẫn đến thực trạng này. Một phần xuất phát từ sự nuông chiều quá mức của gia đình, khiến nhiều bạn trẻ hình thành lối sống hưởng thụ, ỷ lại, thiếu tính tự lập. Môi trường xã hội và sự ảnh hưởng của lối sống phương Tây đề cao chủ nghĩa cá nhân đôi khi bị hiểu sai, dẫn đến việc coi trọng tự do cá nhân mà bỏ quên trách nhiệm cộng đồng. Ngoài ra, việc thiếu hiểu biết về mức độ nghiêm trọng của hậu quả hành động của mình cũng là một nguyên nhân.Thói vô trách nhiệm không chỉ làm tha hóa nhân cách con người, khiến họ mất đi những giá trị đạo đức làm người mà còn ảnh hưởng lớn đến những người xung quanh và sự phát triển chung của xã hội. Người sống vô trách nhiệm khó có được sự tin tưởng, tín nhiệm từ người khác, làm việc gì cũng khó thành công. Hậu quả lớn hơn là làm chậm sự tiến bộ của xã hội và gây ra những thất thoát, lãng phí.
Để khắc phục lối sống tiêu cực này, mỗi cá nhân cần nhận thức rõ tầm quan trọng của trách nhiệm trong cuộc sống. Cần rèn luyện tinh thần tự giác, kỷ luật, dám làm dám chịu, và không ngừng nỗ lực hoàn thiện bản thân. Giới trẻ có thể tham gia các hoạt động cộng đồng, thiện nguyện để học cách quan tâm, chia sẻ và đồng cảm với mọi người xung quanh. Gia đình và nhà trường cũng đóng vai trò quan trọng trong việc giáo dục thế hệ trẻ sống có trách nhiệm ngay từ khi còn nhỏ.Lối sống vô trách nhiệm là một căn bệnh cần được đẩy lùi khỏi giới trẻ. Mỗi thanh niên cần ý thức được rằng, cuộc sống chỉ thực sự có ý nghĩa khi ta sống có trách nhiệm với chính mình, gia đình và xã hội, góp phần xây dựng đất nước ngày càng văn minh, giàu đẹp.
Câu 1. Bài thơ được viết theo thể thơ nào?
Bài thơ được viết theo thể thơ Thất ngôn bát cú Đường luật.
Câu 2. Đối tượng trào phúng trong bài thơ là ai?
Đối tượng trào phúng trong bài thơ chính là bản thân tác giả (Nguyễn Khuyến tự trào mình).
Câu 3. Từ “làng nhàng” trong bài thơ có nghĩa là gì? Từ này góp phần thể hiện thái độ, cảm xúc gì của tác giả?
Câu 4. Chỉ ra nghệ thuật trào phúng trong hai câu thơ sau và nêu tác dụng của nó. Cờ đương dở cuộc không còn nước, Bạc chửa thâu canh đã chạy làng.
Câu 5. Em hiểu thế nào về hai câu thơ sau? Nghĩ mình lại ngán cho mình nhỉ, Mà cũng bia xanh, cũng bảng vàng.
Hai câu thơ này bộc lộ sự mâu thuẫn đầy chua xót và cảm giác "ngán ngẩm" của tác giả:
Câu 6. Từ nội dung, thông điệp của bài thơ, theo em, giới trẻ ngày nay cần làm gì để cống hiến, xây dựng quê hương đất nước?
Bài thơ gửi gắm thông điệp về giá trị thực chất của con người không nằm ở danh vọng, bằng cấp mà ở hành động và sự cống hiến thực sự. Từ đó, giới trẻ ngày nay cần:
1. Chuẩn bị:
Bìa cứng , kéo, keo, màu vẽ, ruy băng trang trí.
2. Tạo hình:
3. Lắp sản phẩm:
4. Trang trí:
Tô màu pastel, dán nơ, viết lời chúc dễ thương.
5. Hoàn thiện:
Cho hoa nhỏ hoặc quà vào
Để làm một món quà sinh nhật từ vỏ can nhựa, trước hết em chọn một chiếc can nhựa đã dùng, rửa sạch và lau khô. Em dùng bút vẽ đường cắt quanh thân can rồi nhờ người lớn cắt giúp cho bằng phẳng, vừa chiều cao ống đựng bút. Sau đó em bọc quanh chiếc can bằng giấy màu hoặc bìa cứng, dán thật phẳng để che phần nhựa. Em trang trí thêm hình vẽ, dán sticker, buộc một chiếc nơ nhỏ và viết lời chúc sinh nhật lên mặt ngoài. Khi hoàn thành, em sẽ có một chiếc ống cắm bút xinh xắn, vừa đẹp mắt vừa ý nghĩa vì được làm từ đồ tái chế.