Bài làm
Kỷ niệm sâu sắc với thầy cô, bạn bè thời tiểu học luôn là hành trang tươi đẹp và đáng quý nhất trong cuộc đời mỗi người. Trong vô vàn những khoảnh khắc đáng nhớ đó, em vẫn luôn nhớ mãi kỷ niệm về cô giáo chủ nhiệm và các bạn trong năm lớp 5, khi em mạnh dạn vượt qua lỗ nhút nhát của bản thân.
Ngôi trường tiểu học của em Tuy không quá lớn nhưng luôn ấm áp tình cảm thầy , trò. Hồi ấy, em là cô bé cực nhút nhát, sợ đứng trước đám đông. Khi Trường phát động hội thi kể chuyện theo sách, cả lớp ai lấy đều hăng hái đăng ký, riêng em chỉ ngồi nhìn các bạn. Thấy vậy, cô giáo chủ nhiệm Đoàn Thị Huyền đã nhẹ nhàng đến bên cạnh, đặt tay lên vai em và nói bằng giọng đầy tin tưởng:"Cô tin con làm được, chỉ cần con dám thử một lần thôi" câu nói ấy như một nguồn năng lượng ấm áp, lan tỏa, giúp em lấy lại chút dũng khí. Những ngày sau đó, những ngày sau đó cô Huyền đã dành rất nhiều thời gian cuối buổi để luyện tập cho em. Cô không bao giờ trách mắng khi em diễn đạt sai hay quên lời, mà chỉ mỉm cười bảo:"không sao, mình làm lại nhé". Các bạn trong lớp cũng nhiệt tình tham gia, thậm chí còn đóng vai"khán giả khó tính" để em làm quen với cảm giác đứng trước nhiều người. Nhờ sự động viên không ngừng nghỉ ấy, nỗi sợ hãi trong em dần tan biến, thay vào đó là sự hứng khởi muốn Chinh phục thử thách. Ngày thi chính thức diễn ra, tim em đập thình thịch khi bước lên sân khấu. Nhưng em nhìn xuống dưới, thấy cô giáo và các bạn đang mỉm cười cổ vũ, Em bỗng thấy mình mạnh mẽ lạ thường. Em đã kể câu chuyện của mình một cách trôi chảy, giàu cảm xúc, không vấp một nhịp nào. Khi bài kết thúc, cả hội trường vang lên chàng pháo tay không ngớt, em xúc động đến mức suýt khóc vì hạnh phúc. Kết quả, em đạt giải nhất của hội thi năm đó. Điều em nhớ mãi không phải là giải thưởng danh giá, mà chính là tình cảm chân thành, sự động viên và niềm tin vô bờ bến mà cô giáo và bạn bè đã dành cho em. Nhờ họ, em nhận ra rằng, chỉ cần có nghị lực và sự giúp đỡ của mọi người, em có thể vượt qua chính giới hạn của bản thân. Kỷ niệm về sự chia sẻ và niềm tin ấy là món quà đẹp nhất mà em mang theo suốt chặng đường học tập này.
Em sẽ mãi trân trọng những năm tháng ở tiểu học, nơi có cô giáo huyênf luôn là"nơi đi về" ấm áp và có những người bạn tuyệt vời đã đi cùng em viết lên câu chuyện vượt qua chính mình.
Câu 1:
Câu chuyện được kể theo ngôi thứ ba.
Câu 2:
Theo câu chuyện, không rõ ai là người trồng cây hoàng lan.
Câu 3:
-Biện pháp tu từ nhân hóa:"khoác trên mình"-vốn là cụm từ chỉ hoạt động của con người, trong trường hợp này được gán cho vật (cây hoàng Lan).
-Tác dụng:
+Làm cho hình ảnh cây hoàng lan trở lên sinh động, gần gũi.
+Nhấn mạnh sự hồi sinh, sức sống căng tràn của cây hoàng lan khi mùa Xuân tới.
Câu 4:
Học sinh giải thích được việc Hà "run run đỡ những cánh hoa hoàng lan từ trong tay bà" và "ngước đôi mắt tròn xoe nhìn lên bàn thờ " là do:
-Hà xúc động , bất ngờ khi thấy kỷ vật của ông còn lưu giữ-những cánh hoa đã héo khô nhưng vẫn phảng phất hương thơm .
-Hà biết trân trọng, chia sẻ với bà tình cảm gắn bó với cây hoàng lan.
Câu 5:
-Gia đình đóng vai trò vô cùng quan trọng trong cuộc sống của mỗi chúng ta. Gia đình là cái nôi nuôi dưỡng, không chỉ cung cấp những nhu cầu vật chất cơ bản mà còn bồi đắp tâm hồn, tình cảm. Nơi đây, ta tìm thấy sự yêu thương vô điều kiện, sự che chở và nguồn động viên lớn lao để vượt qua khó khăn, thử thách. Chính tình cảm gia đình là động lực để mỗi người cố gắng, phấn đấu, hoàn thiện bản thân và đóng góp cho xã hội.