Ha ha
Kệ bạn
Năm lớp 5 là 15 đặc biệt nhất trong suốt quãng đường học tiểu học của em. Bài đó cũng chỉ là năm cuối cùng chúng em được học tại ngôi trường tiểu học ,mà còn là năm nữa rất nhiều cảm xúc khó quên . Trong tất cả những kỷ niệm ấy, ngày chia tay lớp 5 là một kỷ niệm sâu sắc nhất của em. Một ngày mà dù thời gian có trôi đi, em vẫn còn nhớ mãi.
Buổi sáng hôm đó, trời trong xanh đến lạ. Em khóc cặp lên vai mà lòng nặng trĩu. Hôm nay không có bài kiểm tra nào, cũng chẳng có giờ ra chơi náo nhiệt, nhưng lại là ngày khiến em nhớ nhất trong đời đi học. Khi bước vào sân trường em thấy bạn bè tập trung đầy đủ. Bạn nào cũng mặc đồng phục sạch sẽ, đeo khăn quàng ngay ngắn, tập trung đông đủ. Các bạn cười nói, nhưng nụ cười ấy lại có gì đó bối rối và khó giữ bình tĩnh. Ánh mắt của nhiều bạn long lanh như sắp khóc. Tất cả đều hiểu rằng sau ngày hôm nay, mỗi đứa sẽ bước sang một ngôi trường mới, gặp những thầy cô mới ta có thể không còn được bên nhau mỗi ngày như trước nữa. Trong hội trường, cô chủ nhiệm lớp em , cô đang đứng chờ. Vừa nhìn thấy chúng em, cô mỉm cười nhưng nụ cười ấy dịu dàng đến mức khiến em càng hay xúc động. Có lẽ cô cũng đang cố giấu đi chút nỗi buồn vu vơ trong lòng. Buổi lễ bắt đầu bằng bài hát"Tạm biệt nhé". Khi tiếng nhạc vang lên, em cảm giác trái tim mình mềm lại. Lời bài hát như chạm vào từng kỷ niệm mà em đã cất giữ suốt 5 năm: những giờ ra chơi chạy mệt mà vẫn cười, những lần bị cô nhắc nhở rồi lại được cô khen tất cả hiện lên trong đầu Như một cuốn phim quay chậm. Đến phần phát biểu, cô bước lên sân khấu. Giọng cô ấm nhưng hơi run: "Các em à... 5 năm tuy không quá dài, nhưng đủ để cô xem các em như những đứa con nhỏ của mình. Mai ngày mỗi đứa sẽ đi một hướng, nhưng cô luôn mong các em giữ mãi sự chăm chỉ và tình bạn đẹp như bây giờ". Nghe cô nói, em cảm thấy mắt mình nóng lên. Bạn ngồi bên cạnh em khẽ cúi xuống lau nước mắt. Mấy bạn nữ phía trước cũng bắt đầu sụt sịt. Không khí trong hội trường bỗng lặng đi, chỉ còn tiếng cô vang lên để yêu thương. Cuối buổi lễ, cô trao từng món quà nhỏ cho mỗi bạn. Sau đó cả lớp kéo nhau ra sân chụp hình. Mỗi bức ảnh là một kỷ niệm, một lời hứa, một phần ký ức của tuổi học trò. Có bạn cố gắng cười thật tươi, nhưng có bạn lại vừa cười vừa lau nước mắt. Trước khi rời khỏi cổng trường, em quay đầu và nhìn lại ngôi trường tiểu học một lần nữa.
Ngày xưa tao lớp 5 đã khép lại, nhưng cảm giác bồi hồi ấy sẽ đi theo em mãi. Đó không chỉ là sự chia tay, mà còn là bước ngoặt, là lời nhắc nhở rằng em đã lớn thêm một chút. Và dù sau này có trưởng thành đến đâu, em vẫn mãi mang theo tình yêu thương của thầy cô và của ngôi trường tiểu học thân yêu.