Không có một người duy nhất phát minh ra số pi, mà đây là một quá trình khám phá kéo dài hàng nghìn năm với sự đóng góp của nhiều nhà toán học. Những người tiên phong bao gồm người Babylon và Ai Cập cổ đại đã ước lượng giá trị của pi, sau đó là Archimedes (người Hy Lạp) đã đưa ra phương pháp tính toán chính xác hơn bằng đa giác nội tiếp và ngoại tiếp. Nhà toán học Trung Quốc Tổ Xung Chi đã tính được pi đến 7 chữ số thập phân vào thế kỷ thứ 5, trong khi William Jones (người xứ Wales) đã sử dụng ký hiệu "π" vào năm 1706 và Leonhard Euler (người Thụy Sĩ) đã giúp phổ biến nó rộng rãi trong cộng đồng khoa học vào thế kỷ 18.
Bài làm
Quảng Ninh – mảnh đất nơi biển trời hội tụ – luôn để lại trong tôi những ấn tượng thật khó quên. Mỗi lần được đặt chân đến nơi đây, tôi lại thấy như mình đang đi lạc vào một bức tranh thiên nhiên kì vĩ, vừa huyền bí vừa nên thơ.
Buổi sáng ở Quảng Ninh tràn đầy sức sống. Mặt trời từ từ nhô lên sau những dãy núi đá vôi sừng sững, ánh nắng đầu ngày trải xuống mặt biển một màu vàng óng ánh, lung linh như dát bạc. Gió biển thổi nhẹ mang theo vị mặn đặc trưng, vừa dịu dàng vừa tươi mát. Những con thuyền của ngư dân nối đuôi nhau trở về sau một đêm đánh cá, tiếng động cơ hòa với tiếng sóng vỗ vào mạn thuyền tạo nên âm thanh rộn rã, báo hiệu một ngày mới bình yên và no ấm.
Vịnh Hạ Long – viên ngọc của Quảng Ninh – hiện ra trước mắt đẹp đến ngỡ ngàng. Hàng nghìn đảo đá lớn nhỏ nhô lên giữa làn nước xanh biếc, trông như những con rồng đang uốn lượn giữa biển khơi. Từng khối đá muôn hình vạn trạng: hòn Gà Chọi dang cánh mạnh mẽ giữa trời, hòn Lư Hương đứng trầm mặc giữa làn sương mờ… Tất cả tạo nên một khung cảnh vừa hùng vĩ vừa thơ mộng, khiến ai ngắm cũng phải ngỡ mình đang xem một bức tranh thủy mặc sống động.
Buổi chiều, khi hoàng hôn bắt đầu buông xuống, cả bầu trời nhuộm một màu đỏ rực rỡ. Những tia nắng cuối ngày lấp lánh trên mặt nước, khiến biển như khoác lên mình một tấm áo mới. Từng đàn chim hải âu bay về tổ, tiếng kêu vang lên giữa không gian rộng lớn nghe thật yên bình. Xa xa là thành phố Hạ Long hiện đại, những dãy nhà cao tầng phản chiếu sắc trời chiều càng làm phong cảnh thêm lung linh.
Đêm về, Quảng Ninh lại mang một vẻ đẹp khác – huyền ảo và lung linh hơn. Ánh đèn từ những con thuyền, từ cầu Bãi Cháy, từ những khu phố ven biển phản chiếu xuống mặt nước tạo thành một dòng ánh sáng rực rỡ. Sóng biển vỗ nhè nhẹ như lời ru êm dịu, khiến lòng người trở nên thư thái lạ kỳ.
Quảng Ninh đẹp không chỉ bởi cảnh sắc thiên nhiên kỳ vĩ, mà còn bởi sự hòa quyện tuyệt vời giữa biển, núi và con người. Mỗi lần nhớ đến nơi đây, tôi lại ao ước được một lần nữa ngắm nhìn vẻ đẹp tuyệt vời ấy, để tâm hồn được sống lại những giây phút bình yên và đầy cảm xúc.
Chao liệng: là động tác bay lượn trên không trung với những vòng lượn nhẹ, uyển chuyển, lúc nghiêng sang bên này, lúc nghiêng sang bên kia.
➡️ Trong câu văn, “chao liệng” miêu tả những chiếc diều bay cao, đong đưa và lượn quanh một cách mềm mại.
Đại từ “mình” có tác dụng:
Dùng để chỉ ngôi thứ nhất (người nói).
Giúp lời nói trở nên gần gũi, chân thành, thể hiện thái độ tự nhận lỗi hoặc tự nhắc nhở.
Làm cho câu văn mang sắc thái tâm tình, thân mật.
Câu 9. Viết một kết thúc khác cho câu chuyện trong bài “Kỉ niệm mùa hè"
Kết thúc gợi ý:
Mùa hè năm ấy đã trôi qua thật nhanh, nhưng buổi thả diều cùng lũ bạn vẫn còn in đậm trong trí nhớ của tôi. Chiếc diều sáo do chính tay chúng tôi làm đã bay cao hơn tất cả những con diều khác trên cánh đồng. Khi tiếng sáo vi vu vang lên trong gió, cả bọn nhìn nhau cười rạng rỡ. Từ hôm ấy, chúng tôi thầm hứa mỗi năm hè về sẽ lại gặp nhau nơi cánh đồng ấy, để những kỉ niệm tuổi thơ luôn được nâng cánh như những cánh diều chao liệng giữa trời xanh.
Bà đó là bò đá, bò đá bả chết, bả bay là bảy ba, bà ấy chết năm bà ấy 73 tuổi. Nhớ tặng cont cho mình đó nha ko mình đá chết đó