Dịp kỷ niệm thành lập trường, chuyến tham quan về nguồn của lớp em đã để lại những ấn tượng sâu sắc. Em xin chia sẻ về lần đến thăm Khu di tích lịch sử Đền Hùng ở Phú Thọ, một trải nghiệm luôn in đậm trong tâm trí.
Sáng sớm, chiếc xe lăn bánh đưa chúng em rời xa thành phố ồn ào. Không khí trên xe rộn ràng tiếng hát, tiếng cười nhưng ai nấy đều mang trong lòng sự trang nghiêm khi nghĩ về điểm đến. Khác với những chuyến đi chơi đơn thuần, chuyến về nguồn này mang ý nghĩa giáo dục sâu sắc về lịch sử và cội nguồn dân tộc. Bước chân lên những bậc thang rêu phong dẫn đến đỉnh Nghĩa Lĩnh, nơi tọa lạc các đền thờ Vua Hùng, em cảm nhận được sự thiêng liêng và hùng vĩ của đất trời. Dù đường đi khá dài và dốc, nhưng với sự cổ vũ của thầy cô và bạn bè, chúng em đều cố gắng lên tới nơi. Càng lên cao, khung cảnh càng mở rộng, bao quát cả một vùng đất rộng lớn, gợi lên hình ảnh non sông gấm vóc do các Vua Hùng khai phá.Tại Đền Thượng, nơi Vua Hùng thứ 6 lập đàn tế trời, chúng em đã dâng hương và thành kính cúi đầu tưởng nhớ công ơn dựng nước của các vị tiền nhân. Giây phút đứng trước lăng mộ Vua Hùng, nghe thầy giáo kể lại những truyền thuyết lịch sử, em cảm thấy tự hào vô cùng về dòng máu Lạc Hồng đang chảy trong mình. Lời dạy "Uống nước nhớ nguồn" không chỉ là câu nói mà trở thành cảm xúc thực sự, thấm sâu vào tim.Chuyến đi không chỉ là những kiến thức lịch sử khô khan mà còn là cơ hội để chúng em gắn kết hơn. Cùng nhau chia sẻ từng chai nước, từng chiếc bánh, cùng nhau chụp những bức ảnh kỷ niệm dưới bóng cây cổ thụ nghìn năm tuổi. Tình bạn, tình đồng đội thêm bền chặt.
Khi hoàng hôn buông xuống, chúng em tạm biệt Đền Hùng. Mỗi người mang về một chiếc lá khô làm kỷ niệm, một chiếc huy hiệu lưu niệm và quan trọng hơn cả, là một bài học lịch sử sống động, sâu sắc. Chuyến đi đã giúp em hiểu rõ hơn về trách nhiệm của thế hệ trẻ trong việc giữ gìn và phát huy những giá trị văn hóa, lịch sử của dân tộc.Khu di tích Đền Hùng không chỉ là điểm đến mà còn là nơi khơi nguồn lòng yêu nước, là hành trang tinh thần quý giá cho mỗi học sinh chúng em. Đó mãi là chuyến đi về nguồn đáng nhớ nhất trong những năm tháng học trò của em.
Câu 1: Bài thơ được viết theo thể thơ thất ngôn.
Câu 2: Những từ ngữ,hình ảnh miêu tả quê hương của tác giả là Sông núi vươn dài tiếp núi sông,Cò bay thẳng cánh nối đồng không,Hếu quê tôi giữa làng.
Câu 3: Sắc thái Nghĩa của từ "nhuộm"là máu đỏ ,sự hy sinh nhấn mạnh sự tang thương,khốc liệt của chiến tranh.
Câu 4:Cảm hứng chủ đạo của bài thơ "Nhớ Huế quê tôi" là tình yêu và nỗi nhớ quê hương Huế da diết, sâu nặng của người con xa xứ trong hoàn cảnh đất nước bị chia cắt. Điều này được xác định qua nhan đề, mạch cảm xúc, và các hình ảnh đặc trưng của Huế được nhắc đến xuyên suốt bài thơ.
Câu 5: Mạch cảm xúc đi từ nỗi nhớ da diết về thiên nhiên và văn hóa Huế, chuyển sang tự hào và xúc động khi nhớ về lịch sử đấu tranh, rồi kết lại bằng tình cảm thắm thiết và hy vọng ngày trở về quê mẹ.
Câu 6: Những vần thơ "có bao người Huế không về nữa/gửi đá Ven rừng xếp chiến công" khắc họa sâu sắc sự hi sinh cao cả và thầm lặng của những người con đất Việt. Họ đã dâng hiến tuổi xuân, máu xương để đổi lấy nền độc lập, tự do cho Tổ quốc, mãi mãi nằm lại nơi chiến trường, hóa thân vào đất đá biên thùy. Sự hi sinh ấy là bản anh hùng ca bi tráng, là minh chứng cho lòng yêu nước và ý chí quật cường của dân tộc. Thế hệ trẻ hôm nay, được sống trong hòa bình, hạnh phúc, càng phải ghi nhớ công ơn to lớn này. Trách nhiệm của chúng ta là phải ra sức học tập, lao động, không ngừng nỗ lực xây dựng đất nước giàu mạnh, văn minh. Đồng thời, cần phải tích cực bảo tồn và phát huy các giá trị truyền thống tốt đẹp, gìn giữ thành quả mà cha ông đã đổ máu để có được. Đó là cách thiết thực nhất để tri ân và tiếp nối "chiến công" của những người đã ngã xuống.