Câu 1: Phân tích bài thơ "Chợ Đồng" (Nguyễn Khuyến): Bài thơ "Chợ Đồng" của Nguyễn Khuyến là một bức tranh tả thực sinh động, buồn man mác về phiên chợ quê ngày 24 tháng Chạp, thể hiện tấm lòng gắn bó với nhân dân và nỗi lo toan cho đời sống thôn dã. Mở đầu bằng câu hỏi tu từ "Năm nay chợ họp có đông không?", nhà thơ khắc họa cảnh chợ tàn tạ, vắng vẻ trong không khí dở trời, mưa bụi, rét mướt, đối lập với sự náo nhiệt thường thấy của chợ Tết. Đặc biệt, hai câu thực "Hàng quán người về nghe xáo xác / Nợ nần năm hết hỏi lung tung" sử dụng từ láy "xáo xác", "lung tung" gợi tả âm thanh hỗn độn, vội vã, qua đó nhấn mạnh nỗi lo cơm áo gạo tiền, gánh nặng nợ nần bộn bề của người dân quê trước thềm năm mới. Kết thúc bằng âm thanh "pháo trúc" hiếm hoi, tác giả thể hiện niềm mong mỏi một mùa xuân bình yên nhưng cũng đầy hoài niệm, trăn trở. Nghệ thuật thơ thất ngôn bát cú Đường luật điêu luyện kết hợp với ngôn ngữ bình dị, đậm đà màu sắc dân gian đã giúp Nguyễn Khuyến ghi lại chân thực cảnh đời, cảnh người, cho thấy tình cảm gắn bó thắm thiết của ông với quê hương, làng cảnh. Câu 2: Kể lại một hoạt động xã hội giúp em trưởng thành Hoạt động xã hội: Tham gia "Tình nguyện mùa đông - Ấm áp vùng cao" tại một điểm trường vùng cao: Tuổi trẻ là những chuyến đi, và chuyến tình nguyện mùa đông năm ngoái đã thực sự thay đổi cách nhìn của em về cuộc sống. Trước đây, em thường trách móc bố mẹ khi không được mua món đồ yêu thích hay chán nản với những bài tập khó. Nhưng khi đặt chân đến ngôi trường tiểu học lợp mái nứa vách đất, nơi các em nhỏ chỉ mặc một chiếc áo mỏng manh giữa cái lạnh cắt da cắt thịt, suy nghĩ trong em hoàn toàn sụp đổ và xây dựng lại. Hành động của em không chỉ là trao những chiếc áo ấm, đôi ủng mới mà còn là trực tiếp nấu bữa trưa cho các em. Nhìn đôi bàn tay tím tái vì lạnh của một em nhỏ cầm bát cơm nóng hổi, ánh mắt trong veo vui sướng, em cảm thấy cay sống mũi. Em nhận ra, những lo toan của mình bấy lâu nay thật nhỏ bé so với sự thiếu thốn, gian truân mà các em phải trải qua hàng ngày. Chuyến đi đã giúp em trưởng thành hơn rất nhiều. Em biết trân trọng những gì mình đang có, từ bữa cơm nóng đến chiếc áo ấm. Đặc biệt, em học được cách sống trách nhiệm hơn, suy nghĩ thấu đáo hơn trước khi hành động, và hiểu rằng: "Hạnh phúc là sẻ chia". Hoạt động ấy đã thổi bùng trong em ngọn lửa của sự thấu cảm và mong muốn được cống hiến nhiều hơn cho cộng đồng.