Giới thiệu về bản thân

Vũ Thùy Dung Lớp 6B
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
Trong suốt những năm tháng cắp sách đến trường, quãng thời gian học tiểu học đã để lại trong em nhiều kỷ niệm đáng nhớ. Một trong số đó là trải nghiệm lần đầu tiên tham gia Hội khỏe Phù Đổng cấp trường với môn chạy tiếp sức. Trải nghiệm này không chỉ mang lại niềm vui chiến thắng mà còn dạy em về tinh thần đồng đội và sự kiên trì. Em còn nhớ như in buổi chiều tháng Ba đầy nắng. Sân trường rộn ràng cờ hoa, tiếng reo hò cổ vũ vang vọng khắp nơi. Em được cô giáo chủ nhiệm tin tưởng chọn vào đội tuyển chạy tiếp sức của lớp 5A. Cảm giác vừa hồi hộp, vừa tự hào xen lẫn chút lo lắng. Em được phân công chạy chặng thứ hai, một vị trí khá quan trọng. Khi tiếng còi xuất phát vang lên, bạn chạy đầu tiên của đội em lao đi như tên bắn. Em nín thở theo dõi từng bước chạy của bạn. Khi bạn đến gần, em vươn tay nhận lấy chiếc gậy tiếp sức, cảm giác như nhận lấy trách nhiệm và niềm tin của cả đội. Em dốc hết sức mình, chạy thật nhanh trên đường đua, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Em nghe thấy tiếng bạn bè, thầy cô hô to tên lớp, tên em. Sức mạnh từ những lời cổ vũ ấy giúp em quên đi mệt mỏi, chỉ biết cắm cúi chạy về phía trước. Cuối cùng, đội em đã về đích đầu tiên trong tiếng vỗ tay giòn giã và những cái ôm thật chặt. Niềm vui vỡ òa, chúng em reo hò không ngớt. Đó là lần đầu tiên em cảm nhận rõ nét sức mạnh của sự đoàn kết, của tinh thần làm việc nhóm. Mỗi người một chặng, nhưng tất cả cùng chung một mục tiêu. Trải nghiệm ấy đã dạy em nhiều điều quý giá. Em hiểu rằng, dù tài giỏi đến đâu, cũng không thể thành công nếu không có sự hợp tác, hỗ trợ từ những người xung quanh. Đó là một kỷ niệm đẹp, một bài học sâu sắc mà em sẽ mãi ghi nhớ trên con đường trưởng thành của mình.
Câu 1. (0.5 điểm) Câu chuyện trên được kể theo ngôi thứ mấy? Câu chuyện trên được kể theo ngôi thứ ba, với người kể giấu mình, gọi các nhân vật bằng tên (Hà, bà) hoặc đại từ nhân xưng (cô bé). Câu 2. (0.5 điểm) Theo câu chuyện trên, ai là người trồng cây hoàng lan? Theo câu chuyện, không ai biết ai là người đã trồng cây hoàng lan. Bà của Hà nói rằng "chẳng ai biết" người trồng cây. Câu 3. (1.0 điểm) Chỉ ra biện pháp tu từ nhân hoá được sử dụng trong câu sau và nêu tác dụng của biện pháp tu từ đó:
  • Biện pháp tu từ: Nhân hoá (qua từ "khoác trên mình").
  • Tác dụng:
    • Giúp hình ảnh cây hoàng lan trở nên sinh động, gần gũi và có sức sống như một con người.
    • Nhấn mạnh sự thay đổi đầy sức sống của cây hoàng lan khi mùa xuân đến.
    • Khơi gợi cảm xúc, sự yêu mến của người đọc đối với cây.
Câu 4. (1.0 điểm) Theo em, vì sao Hà “run run đỡ những cánh hoa hoàng lan từ trong tay bà” và “ngước đôi mắt tròn xoe nhìn lên ban thờ”? Hà “run run đỡ những cánh hoa hoàng lan” và “ngước đôi mắt tròn xoe nhìn lên ban thờ” vì cô bé đã hiểu được ý nghĩa sâu sắc của cây hoàng lan. Những cánh hoa héo quắt queo đó không chỉ là kỷ vật mà còn là biểu tượng cho tình yêu, nỗi nhớ và sự kiên cường của ông dành cho gia đình, cho quê hương. Hành động đó thể hiện sự xúc động, trân trọng và lòng biết ơn của Hà đối với ông và câu chuyện của ông. Câu 5. (1.0 điểm) Từ câu chuyện về cây hoàng lan, em hãy viết một đoạn văn khoảng 3 –5 câu trình bày suy nghĩ của em về vai trò của gia đình đối với cuộc sống của mỗi người. Từ câu chuyện về cây hoàng lan, em nhận thấy gia đình có vai trò vô cùng quan trọng. Gia đình là nơi nuôi dưỡng, là cội nguồn của tình yêu thương và những ký ức đẹp đẽ. Đó không chỉ là nơi ta trở về mà còn là điểm tựa tinh thần vững chắc, là nguồn sức mạnh giúp ta vượt qua mọi khó khăn. Tình cảm gia đình, như hương hoa hoàng lan, tuy giản dị nhưng bền bỉ và có sức lan tỏa mạnh mẽ, gắn kết mọi thành viên, dù ở gần hay xa.


Trong cuộc đời mỗi người, có lẽ ai cũng từng trải qua những kỷ niệm vui buồn. Với em, trải nghiệm buồn nhất nhưng cũng mang nhiều ý nghĩa nhất là sự ra đi của chú chó tên "Bingo" mà em coi như một người bạn thân thiết. Em còn nhớ như in buổi chiều mùa đông cách đây hai năm. Đó là một ngày cuối tuần mưa phùn lất phất. Bingo là một chú chó nhỏ, lông trắng muốt, lanh lợi và rất tình cảm. Em và Bingo gần như không rời nhau nửa bước. Em chia sẻ với chú mọi niềm vui nỗi buồn, và Bingo luôn lắng nghe bằng đôi mắt long lanh, biết nói. Chiều hôm đó, em đang học bài trong nhà thì nghe tiếng phanh xe rít lên ngoài ngõ. Em chạy ra, một cảnh tượng đau lòng đập vào mắt em: Bingo nằm bất động trên vũng nước mưa, bên cạnh là chiếc xe máy đã dừng lại. Em hoảng hốt chạy đến, ôm lấy Bingo. Cơ thể chú lạnh ngắt, không còn thở nữa. Em đã khóc rất nhiều, tiếng khóc nghẹn ngào, nức nở. Em không thể tin rằng người bạn thân thiết của mình đã mãi mãi ra đi. Em day dứt tự trách mình vì đã không cẩn thận trông chừng chú, để chú chạy ra đường. Sự mất mát này khiến em buồn bã và suy sụp trong một thời gian dài. Nhưng rồi, em nhận ra rằng, dù Bingo không còn ở bên cạnh, những kỷ niệm đẹp về chú vẫn mãi trong tim em. Trải nghiệm buồn đó dạy em cách đối mặt với sự mất mát, dạy em biết trân trọng từng khoảnh khắc được ở bên cạnh những người mình yêu thương, dù là người thân hay một con vật bé nhỏ. Em học được rằng cuộc sống vô thường, và tình yêu thương cần được thể hiện mỗi ngày. Sự ra đi của Bingo là một bài học đắt giá về trách nhiệm và tình yêu thương. Dù buồn nhưng em biết ơn vì đã có Bingo trong đời.

Câu 1; truyện đồng thoại

Câu2Theo văn bản, những hạt dẻ gai lớn lên trong hoàn cảnh khắc nghiệt: trên sườn núi cao cheo leo, trải qua mùa hè "nắng lửa, mưa dông", và mùa đông "gió lạnh buốt".

câu3

  1. Xù xì: Chỉ hình dáng bên ngoài thô nhám, không bằng phẳng, có nhiều gai hoặc mấu (dùng để miêu tả trái dẻ gai).
  2. Lồng lộng: Chỉ sự rộng lớn, mênh mông, thoáng đãng của không gian (dùng để miêu tả bầu trời, mây gió).
  3. Câu4Nhân vật “tôi” thể hiện những đặc điểm của nhân vật trong truyện đồng thoại là:
  • Là một loài vật/sự vật (hạt dẻ gai) được nhân hóa: có suy nghĩ, cảm xúc, lời nói và hành động như con người (biết sợ hãi, lo lắng, yêu thương mẹ, biết ước mơ...).
  • Thông qua câu chuyện của nhân vật, tác giả gửi gắm bài học về cuộc sống: sự trưởng thành, lòng dũng cảm, sự chia ly và việc đón nhận những thử thách mới.
  • Câu5Từ văn bản trên, em rút ra bài học cho bản thân về sự trưởng thành và dũng cảm đón nhận thử thách. Cuộc sống luôn có những khó khăn, thử thách (gió lạnh, xa mẹ) và chúng ta cần phải mạnh mẽ, dũng cảm bước ra khỏi vùng an toàn của bản thân để lớn lên và phát triển. Tình yêu thương của mẹ (người thân) là điểm tựa, nhưng chính bản thân mỗi người phải tự lập, tự tin đối mặt với cuộc sống mới.

Để Đảm Bảo An Toàn Và Sạch Sẽ Chỗ Vừa Thí Nghiệm.

Biết Trường Th Và THCS Kim Chân Ở Đâu Ko