Câu 1: Văn bản “Chợ quê” của Nguyễn Đức Mậu đã gợi lên một bức tranh chợ làng bình dị, thân quen và đậm chất quê hương. Qua những hình ảnh mộc mạc, giản đơn, tác giả làm nổi bật không khí nhộn nhịp mà ấm áp của phiên chợ quê. Chợ không chỉ là nơi mua bán mà còn là nơi gặp gỡ, giao lưu tình cảm của người dân làng. Những con người hiện lên chân chất, hiền hòa, mang theo nếp sống giản dị và nghĩa tình. Ngôn ngữ giàu hình ảnh, giọng văn nhẹ nhàng giúp người đọc cảm nhận rõ vẻ đẹp đời sống thôn quê. Văn bản thể hiện tình yêu tha thiết của tác giả đối với quê hương, đồng thời gợi trong lòng người đọc niềm trân trọng những giá trị truyền thống bình dị của làng quê Việt Nam. Câu 2 Bài làm Ngày mẹ rời xa khi em còn nhỏ là kỉ niệm buồn mà em không thể quên. Hôm ấy, em còn chưa hiểu hết ý nghĩa của sự chia xa, chỉ thấy trong lòng trống trải và lo lắng. Mẹ ôm em thật chặt, dặn dò vài câu rồi quay đi rất nhanh. Em đứng nhìn theo bóng mẹ khuất dần, nước mắt rơi lúc nào không hay. Từ ngày đó, em phải tập quen với việc thiếu vắng vòng tay chăm sóc của mẹ. Kỉ niệm ấy khiến em càng thấm thía tình mẫu tử thiêng liêng và biết trân trọng hơn những giây phút được ở bên mẹ.
Câu 1:Ngôi kể của văn bản là ngôi thứ nhất. Câu 2:Trước khi vào học Trường Yên Phụ, hoàn cảnh học tập của nhân vật "tôi" khá đặc biệt. Cậu bé được cha dạy chữ Nho và chữ Quốc ngữ tại nhà cùng với vài người em họ và con của bạn mẹ.. Cậu học khá tốt, thậm chí còn học giỏi hơn những đứa trẻ lớn tuổi hơn. Sau khoảng hai năm học ở nhà, cha cậu nhờ một thầy giáo có bằng Tiểu học Pháp Việt dạy thêm vần Tây cho cậu. Câu 3:Nội dung Bài Tựa của cuốn "Thế hệ ngày mai" thường nói về sự tiếp nối và truyền đạt những giá trị, tư tưởng tốt đẹp từ thế hệ trước sang thế hệ sau. Câu 4:Nhân vật người cha hiện lên với những phẩm chất đáng quý như: + tình yêu thương con vô bờ bến và sự quan tâm sâu sắc đến việc học hành của người con +Sự chu đáo, cẩn thận +Tầm nhìn xa, lo lắng cho tương lai của con...
Câu 5: Qua câu chuyện, em thấy cha mẹ có trách nhiệm quan tâm và tạo điều kiện cho con được học tập. Sự yêu thương, động viên của cha mẹ là động lực giúp con cố gắng vươn lên trong học tập.
Trong những năm tháng tuổi thơ, tôi có một người bạn thân thiết tên là Phong. Chúng tôi cùng nhau lớn lên, chia sẻ biết bao niềm vui, nỗi buồn. Một trong những kỷ niệm đáng nhớ nhất về Lan là chuyến đi cắm trại đầu tiên của chúng tôi. Đó là vào một ngày hè nắng đẹp, khi chúng tôi quyết định tổ chức một chuyến đi cắm trại tại khu rừng gần nhà. Chúng tôi chuẩn bị đầy đủ đồ ăn, thức uống và các vật dụng cần thiết. Sáng sớm, cả hai háo hức lên đường, lòng tràn đầy niềm vui và mong chờ những trải nghiệm thú vị. Khi đến nơi, chúng tôi chọn một khu đất bằng phẳng bên bờ suối để dựng lều. Phong, với đôi tay khéo léo, nhanh chóng dựng xong chiếc lều và bếp lửa trại. Chúng tôi cùng nhau nấu bữa trưa, những món ăn đơn giản nhưng lại vô cùng ngon miệng trong khung cảnh thiên nhiên hoang dã. Buổi chiều, chúng tôi lang thang khám phá khu rừng, tìm kiếm những loài cây, hoa dại mà chúng tôi chưa từng thấy. Tiếng cười nói vui vẻ vang lên giữa không gian yên tĩnh của rừng. Đặc biệt, khi phát hiện ra một thác nước nhỏ, chúng tôi vui mừng như tìm thấy kho báu. Cả hai cùng nhau nhảy xuống tắm, nước mát lạnh làm tan biến hết mệt mỏi. Tối đến, chúng tôi ngồi bên bếp lửa trại, kể cho nhau nghe những câu chuyện cổ tích, những ước mơ và dự định tương lai. Ánh lửa bập bùng, tiếng côn trùng râm ran và bầu trời đầy sao tạo nên một không gian kỳ diệu, khiến chúng tôi cảm thấy thời gian như ngừng lại. Kỷ niệm về chuyến đi cắm trại đầu tiên với Phong luôn in đậm trong tâm trí tôi. Đó không chỉ là những trải nghiệm thú vị, mà còn là những khoảnh khắc gắn kết tình bạn, giúp chúng tôi hiểu và quý trọng nhau hơn. Mỗi lần nhớ lại, lòng tôi lại tràn đầy niềm vui và sự biết ơn vì đã có một người bạn thân thiết như Phòng.
Câu 1. Số tiếng: Các câu thơ chủ yếu là 6 chữ và 8 chữ, đúng với khuôn khổ cơ bản của thơ lục bát (ví dụ: “đêm qua trong giấc mơ hồng” - 6 chữ; “tôi mơ thấy ngoại về trồng ngọn rau” - 8 chữ).Vần điệu: Có sự gieo vần chân (vần lưng) theo quy luật lục bát (ví dụ: “hồng” - “trồng”; “ao” - nào”; “bay” - “tay”). Tuy nhiên, số chữ trong mỗi dòng không hoàn toàn tuân thủ nghiêm ngặt nhịp điệu truyền thống (ví dụ: câu “ở trong chái bếp lại nồng khói bay” là 8 chữ nhưng nhịp điệu có thể linh hoạt hơn). Câu 2. Phương thức biểu đạt chính trong văn bản là Tự sự kết hợp với Biểu cảm. - Tự sự (Kể chuyện): Bài thơ kể lại một chuỗi sự việc diễn ra trong giấc mơ của nhân vật trữ tình (người cháu) về việc người ngoại (bà) từ “Thiên Đàng” trở về thăm. - Biểu cảm (Bộc lộ tình cảm): Xuyên suốt bài thơ là dòng cảm xúc nhớ thương, yêu kính, ấm áp mà người cháu dành cho người ngoại, đặc biệt là qua lời dặn dò và sự hiện diện dịu dàng của ngoại. Câu 3. là ngoại thăm lu nước, bờ ao/ thăm vườn ổi đã cây nào ra bông.Biện pháp tu từ nổi bật trong hai câu này là liệt kê và nhân hóa (ngầm). Câu 4. “Từ nơi được gọi Thiên Đàng/ ngoại luôn có cách dịu dàng bên con.Hai dòng thơ này thể hiện một niềm tin rất đẹp và sâu sắc của người cháu về thế giới tâm linh, về tình yêu thương vĩnh cửu: 1. Thiên Đàng không phải là nơi chia cắt: Dù ngoại đã về “Thiên Đàng” (nơi được cho là chốn vĩnh hằng, xa cách), tình cảm thương yêu không hề bị ngăn cách bởi không gian hay ranh giới sinh tử. 2. Tình yêu thương vượt lên trên cõi giới: “Cách dịu dàng bên con” ám chỉ rằng tình cảm của người ngoại vẫn luôn hiện diện, dõi theo, bảo bọc người cháu bằng sự quan tâm, che chở vô hình, thông qua những giấc mơ, những kỷ niệm hay sự thôi thúc từ nội tâm. 3. Niềm an ủi tinh thần: Đối với người cháu, sự hiện diện dịu dàng này là nguồn động viên lớn lao, giúp người cháu vượt qua khó khăn (“thế giới này phải ngoan…”) và cảm thấy không cô đơn. Câu 5.Qua bài thơ, em rút ra được bài học về giá trị của tình cảm gia đình, đặc biệt là tình cảm với người đã khuất, và sự trân trọng hiện tại: - Tình yêu thương là vĩnh cửu: Tình cảm gia đình, nhất là tình thương của ông bà/ngoại dành cho con cháu, là điều không thể bị thời gian hay cái chết chia lìa. Nó luôn dõi theo và là điểm tựa tinh thần cho chúng ta. - Sống tốt và trân trọng: Lời dặn “ở thế giới này phải ngoan” nhắc nhở chúng ta cần sống có trách nhiệm, ngoan ngoãn, trân trọng những gì mình đang có, vì đó là cách tốt nhất để đáp lại tình yêu thương của những người thương yêu mình. Câu 6. Bài thơ “Thưa ngoại con mới về” của Lam đã khơi gợi trong em những rung cảm thật đỗi xúc động và ấm áp về tình cảm gia đình. Giấc mơ về người ngoại từ “Thiên Đàng” trở về thăm cháu, thăm những hình ảnh rất đỗi thân quen như lu nước, vườn ổi, không chỉ là một giấc mơ đẹp mà còn là sự hiện diện của tình thương yêu vượt qua mọi ranh giới. Hai câu thơ cuối như một lời khẳng định: dù ở nơi đâu, tình yêu thương chân thành vẫn luôn là sợi dây vô hình kết nối. Bài thơ nhắc nhở em phải sống ngoan ngoãn, tốt đẹp hơn để không phụ lòng mong mỏi của những người thân yêu thương mình nhất. Đó là một bài học sâu sắc về sự tri ân và lòng biết ơn.
Trong không khí tưng bừng, rộn ràng của những ngày đầu xuân, em đã được cùng gia đình đến tham dự hội chùa Sẻ, một nét đẹp văn hóa tâm linh nổi tiếng tại địa phương em (Lục Ngạn, Bắc Giang). Đây là một trải nghiệm đáng nhớ, giúp em hiểu thêm về văn hóa truyền thống của quê hương. Hội chùa Sẻ thường được tổ chức vào khoảng tháng Giêng âm lịch hằng năm. Ngay từ sáng sớm, con đường dẫn vào chùa đã tấp nập người qua lại. Ai ai cũng ăn mặc chỉnh tề, nét mặt tươi vui, hướng về ngôi chùa linh thiêng nằm giữa không gian yên bình. Phần lễ diễn ra trang trọng tại chính điện. Mọi người thành tâm dâng hương, cầu nguyện cho một năm mới bình an, may mắn và hạnh phúc cho gia đình. Không gian chùa Sẻ rất yên tĩnh, giúp tinh thần mỗi người cảm thấy thoải mái, gạt bỏ những lo toan, áp lực trong cuộc sống. Kiến trúc độc đáo với hàng trăm pho tượng Phật càng làm tăng thêm sự linh thiêng, cổ kính cho ngôi chùa. Sau phần lễ, du khách có thể dạo quanh khuôn viên chùa, ngắm nhìn vẻ đẹp lung linh của hàng trăm ánh đèn phát sáng rực rỡ vào buổi tối, rất đẹp và bắt mắt. Mọi người cùng nhau trò chuyện, chia sẻ niềm vui đầu năm, tạo nên một không khí ấm áp, gắn kết tình làng nghĩa xóm. Việc tham gia hội chùa Sẻ không chỉ thỏa mãn nhu cầu tâm linh mà còn là dịp để em và mọi người cùng nhau gìn giữ, phát huy những giá trị văn hóa truyền thống tốt đẹp của dân tộc. Em mong rằng lễ hội này sẽ mãi được bảo tồn để thế hệ mai sau có cơ hội được trải nghiệm.
Qua đoạn thơ trên em học được bài học là dành nhiều tình yêu thương hơn và sự quan tâm chăm sóc cho người mẹ của mình. Mẹ vì chúng ta đã hi sinh cả cuộc đời mình. Phận làm "con" khi còn ở bên mẹ cần làm tròn chữ "hiếu" đối với mẹ.
Biện pháp tu từ ẩn dụ "đi gió đi sương" - sự vất vả, lam lũ của mẹ trong suốt cuộc đời vì con. Tác dụng: - Tăng tính biểu hình biểu đạt gây ấn tượng sâu sắc với người đọc. - Ca ngợi tình mẫu tử cao đẹp. - Bày tỏ sự xót thương đối với sự hi sinh, vất vả bao năm của đứa con dành cho người mẹ.
Những kỉ niệm với bạn thân là kỉ niệm không bao giờ có thể quên, buồn có, vui có mà kỉ niệm buồn thường sẽ sâu sắc hơn. Em và cậu bạn thân đã cùng nhau đạp xe dưới trời mưa, vừa bị ngã vừa bị ốm nhưng lại rất đáng nhớ. Cậu bạn của em tên Ân là bạn học cùng lớn lại ở cùng xóm với em. Hai đứa chơi thân với nhau từ nhỏ, lúc nào cũng dính lấy nhau, đi đâu cũng phải có đôi có cặp, có khi còn thân thiết hơn cả anh em ruột. Bố mẹ hai bên khi không thấy một trong hai đứa là biết chắc hai đứa đang ở cùng nhau hoặc hỏi đứa này sẽ biết được thông tin của đứa kia. Có lần chúng em đang trên đường đi học về, trời bỗng nhiên nổi gió dông, mây đen ùn ùn kéo đến. Thấy gió mát, em và Ân khoái chí đạp xe trên đường. Dù được mọi người nhắc đi nhanh kẻo trời mưa nhưng hai đứa bỏ ngoài tai. Trời đổ mưa rào, cơn mưa mùa hè mát lạnh, từng hạt nước mưa rơi vào mặt tạo cảm giác thích thú, em với Ân rủ nhau vừa đi xe đạp vừa tắm mưa. Được một đoạn vì đường mưa trơn trượt, xe Ân và vào cái nắp cống nên ngã lăn ra đường, em nhìn thấy thế liền phanh gấp xe lại nên cũng ngã nhào. Hai đứa bị đau chẳng còn thiết tắm mưa, chỉ đành dong xe đạp về nhà. Đêm hôm ấy cả hai đứa đều bị sốt và ho, thế là bị cảm lạnh. Dù bị bố mẹ mắng và phải nghỉ học vài hôm nhưng khi đi học trở lại, hai đứa gặp nhau vẫn cười khúc khích về vụ tắm mưa đó. Chúng em hứa sẽ không nghịch dại như thế nữa, ngược lại nếu một trong hai đứa có ý định không tốt thì đứa còn lại phải có trách nhiệm khuyên bảo hoặc ngăn cản, nhất định không được hùa theo hoặc cổ vũ. Tình bạn của chúng em đã trưởng thành và lớn dần lên như thế đó.
Em rút ra bài học là không phá hoại môi trường
Ai bt