Câu 1
Bài thơ "Chợ quê" của Nguyễn Đức Mậu đã phác họa nên một bức tranh làng quê Việt Nam mộc mạc, gần gũi qua hình ảnh phiên chợ. Tác giả không chỉ dừng lại ở việc liệt kê những món hàng được bày bán như "rau dưa", "lá trầu", "chuối", "khoai", "lợn giống", "gà con" – những sản vật tiêu biểu của đồng quê, mà còn khéo léo lồng ghép vào đó những phận đời, những nỗi niềm của người dân quê. Qua những câu thơ như "Mẹ già áo vá chắt bòn từng xu", ta cảm nhận được sự lam lũ, hy sinh thầm lặng của những người mẹ, người bà. Rồi tiếng hát "ru não lòng" của bác xẩm mù lại càng tô đậm thêm bức tranh về một cuộc sống còn nhiều khó khăn, vất vả. Tuy nhiên, đằng sau sự nhọc nhằn ấy, chợ quê vẫn là nơi chan chứa tình người, là không gian để mọi người gặp gỡ, trao đổi và chia sẻ. "Chợ quê" thực sự là một nét văn hóa đẹp, một phần không thể thiếu trong đời sống tinh thần của người dân Việt Nam
Câu 1
Văn bản được kể theo ngôi thứ nhất. Điều này được thể hiện qua việc sử dụng các đại từ nhân xưng như “tôi”, “cha tôi”, “chúng tôi”. Cách kể này giúp người đọc dễ dàng đồng cảm và cảm nhận được những suy nghĩ, cảm xúc chân thật của nhân vật “tôi” về buổi đầu đi học.
Câu 2
Trước khi vào học Trường Yên Phụ, nhân vật “tôi” đã có một nền tảng học vấn nhất định. Cha của “tôi” đã dạy chữ Nho, chữ Quốc ngữ và sau đó nhờ một thầy kí có bằng Tiểu học Pháp Việt dạy thêm vần Tây. Điều này cho thấy dù “ham chơi” nhưng “tôi” vẫn được gia đình quan tâm, tạo điều kiện cho việc học.
Câu 3
Bài Tựa của cuốn “Thế hệ ngày mai” viết về sự tương đồng giữa tình cảm và sự quan tâm của người cha đối với “tôi” trong buổi đầu đi học và tình cảm, sự chăm sóc của vợ chồng tác giả dành cho con mình ngoài hai mươi năm sau. Qua chi tiết “hai thế hệ một tấm lòng, một tinh thần”, tác giả muốn khẳng định giá trị của tình yêu thương, sự gắn kết gia đình qua các thế hệ, thể hiện sự kế thừa và phát huy những giá trị tốt đẹp về trách nhiệm và tình cảm giữa cha mẹ và con cái.
Câu 4
Người cha trong câu chuyện hiện lên với phẩm chất yêu thương, quan tâm sâu sắc đến con cái và có trách nhiệm cao trong việc giáo dục. Những chi tiết minh chứng cho phẩm chất này là:
• Sự chuẩn bị chu đáo: Cha “dậy sớm, sắp xếp bút mực, thước kẻ, sách vở vào cái cặp da nhỏ”, “khăn áo chỉnh tề”.
• Sự đồng hành và gửi gắm: Cha “thuê một chiếc xe kéo… để đưa tôi tới trường… dắt tôi lại chào thầy Hà Ngọc Chử, gởi gắm tôi với thầy”.
• Sự tận tâm không quản ngại: “Ngày hôm đó, cả sáng lẫn chiều, cha tôi đưa tôi tới trường, rồi đợi tan học lại đưa tôi về”.
• Sự chu đáo tìm kiếm bạn đồng hành: Cha “kiếm được một bạn học cùng lớp với tôi… và nhờ em đó hễ đi học thì rẽ vào nhà tôi, đón tôi cùng đi” để “tôi với bạn đi đi về về bốn lượt”.
Câu 5
Câu chuyện “Buổi đầu tiên học trường Yên Phụ” cho thấy trách nhiệm của cha mẹ đối với việc học của con cái là vô cùng to lớn. Đó không chỉ là việc tạo điều kiện về vật chất, tìm thầy học, mà còn là sự đồng hành, động viên, quan tâm sát sao, thậm chí là sự chuẩn bị và sắp xếp cẩn thận từng bước đi đầu đời của con. Tình yêu thương và sự hy sinh thầm lặng của cha mẹ là nền tảng vững chắc, là động lực giúp con tự tin bước vào hành trình học tập và trưởng thành.