Trong hành trình trưởng thành của mỗi người, ai cũng may mắn có một người bạn để sẻ chia. Đối với tôi, Lan không chỉ là bạn thân mà còn là người đã cùng tôi tạo nên một kỉ niệm vô giá vào năm lớp 7 – kỉ niệm về một buổi chiều tan học muộn đã giúp tôi vượt qua nỗi sợ hãi của chính mình.
Tôi vốn là một cô bé nhút nhát và đặc biệt sợ sấm sét. Chiều hôm ấy, khi tiếng trống tan trường vừa dứt, bầu trời bỗng chốc tối sầm lại, mây đen kéo đến nghịt trời. Những hạt mưa bắt đầu rơi lộp bộp rồi nhanh chóng trở thành một trận mưa rào trắng xóa. Đáng sợ hơn, những tia chớp rạch ngang trời kèm theo tiếng sấm đùng đoàng khiến tôi run cầm cập, đứng chôn chân dưới hiên lớp, mắt rơm rớm nước vì sợ hãi.
Giữa lúc tôi đang hoảng loạn nhất, Lan đã bước đến, nắm chặt lấy tay tôi. Bàn tay cậu ấy ấm áp và khô ráo lạ thường. Lan nhìn tôi, mỉm cười trấn an: — "Đừng sợ, có tớ ở đây rồi! Hay là mình cùng chạy dưới mưa nhé? Coi như đây là một chuyến phiêu lưu mạo hiểm!"
Nói rồi, Lan cởi chiếc áo khoác đồng phục, giơ cao lên đầu làm thành một chiếc "mái che" nhỏ cho cả hai. Cậu ấy kéo nhẹ tay tôi, dẫn tôi chạy vụt ra giữa màn mưa. Lần đầu tiên trong đời, tôi không còn thấy tiếng sấm đáng sợ nữa. Thay vào đó, tôi cảm nhận được sự sảng khoái khi những giọt mưa chạm vào da thịt và tiếng cười giòn tan của hai đứa vang vọng khắp sân trường vắng. Lan luôn cố ý nghiêng phần áo che về phía tôi, chấp nhận để vai mình ướt sũng để tôi không bị lạnh.
Về đến nhà, cả hai đứa đều ướt như chuột lột và đều bị mẹ mắng một trận tơi bời. Tối hôm đó, chúng tôi cùng bị cảm nhẹ và phải nằm nhà, nhưng Lan vẫn không quên nhắn tin trêu chọc tôi: "Cậu thấy không, sấm sét cũng phải chào thua tình bạn của bọn mình đấy!".
Kỉ niệm ấy tuy đơn giản nhưng đã trở thành một cột mốc quan trọng trong lòng tôi. Lan đã dạy tôi rằng, nỗi sợ hãi sẽ chẳng là gì nếu ta có một người bạn chân thành sát cánh. Cho đến tận bây giờ, mỗi khi trời đổ mưa rào, tôi lại nhớ về nụ cười rạng rỡ của Lan dưới chiếc áo khoác năm nào – nụ cười của sự ấm áp, che chở và một tình bạn vĩnh cửu.
Bài thơ "Thưa ngoại con mới về" là một dòng hồi tưởng đầy xúc động về người bà kính yêu thông qua giấc mơ. Hình ảnh ngoại hiện lên thật bình dị với những công việc quen thuộc như thăm vườn, nhóm lửa bếp nồng khói bay. Lời dặn "phải ngoan" của bà không chỉ là sự vỗ về mà còn là lời giáo dục nhẹ nhàng cho cháu ở thực tại. Dù ngoại đã đi xa, nhưng sự "dịu dàng bên con" từ nơi thiên đàng vẫn mãi là điểm tựa tâm hồn bình yên và vững chãi nhất.
Câu 1:
Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng có những kỉ niệm được lưu giữ trong một góc của trái tim. Đối với tôi, kỉ niệm đáng nhớ nhất chính là lần cùng Lan – người bạn thân thiết nhất của mình – vượt qua nỗi sợ hãi trong một buổi chiều mưa tầm tã năm lớp 7.
Đó là một buổi chiều tan học muộn, bầu trời bỗng chốc tối sầm và một trận mưa rào bất chợt đổ xuống. Lúc ấy trường đã vắng người, chỉ còn hai đứa đứng dưới hiên lớp. Tiếng sấm sét vang lên đùng đoàng khiến một đứa nhát gan như tôi run cầm cập, mặt không còn giọt máu. Giữa lúc tôi sợ hãi nhất, Lan đã nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi. Bàn tay cậu ấy ấm áp vô cùng, Lan mỉm cười và nói: "Đừng sợ, có tớ ở đây rồi! Hay là mình cùng chạy dưới mưa nhé? Coi như đây là một chuyến phiêu lưu!".
Lan tháo chiếc áo khoác đồng phục, giơ cao lên đầu làm mái che cho cả hai đứa rồi kéo tay tôi chạy vụt ra giữa sân trường. Lần đầu tiên, tôi cảm thấy nước mưa chạm vào da thịt không hề lạnh lẽo mà lại sảng khoái đến lạ kỳ. Chúng tôi vừa chạy vừa cười vang, tiếng sấm lúc này nghe không còn đáng sợ nữa mà giống như tiếng trống cổ vũ cho hai đứa. Lan luôn cố tình chạy chậm lại để che chắn gió cho tôi, còn tôi thì bám chặt lấy gấu áo cậu ấy.
Về đến nhà, cả hai đều ướt sũng và kết quả là bị cảm nhẹ, nhưng lòng tôi lại ngập tràn niềm vui. Lan đã nhắn tin cho tôi rằng: "Sấm sét cũng chẳng làm gì được bọn mình nếu mình bên nhau!".
Kỉ niệm ấy đã dạy cho tôi một bài học quý giá: nỗi sợ hãi sẽ biến mất nếu ta có một người bạn chân thành sát cánh. Đến tận bây giờ, mỗi khi trời mưa, tôi vẫn nhớ về nụ cười rạng rỡ của Lan dưới chiếc áo khoác năm nào – minh chứng cho một tình bạn bền vững và ấm áp.
Câu 1: Thể thơ của văn bản là thể thơ tự do. Câu 2: Phương thức biểu đạt chính là biểu cảm. Câu 3: Phân tích tác dụng biện pháp tu từ trong hai dòng thơ:
"ngoại thăm lu nước, bờ ao thăm vườn ổi đã cây nào ra bông"
Câu 4: Cách hiểu về hai dòng thơ:
"từ nơi được gọi Thiên Đàng ngoại luôn có cách dịu dàng bên con"
Câu 5: Bài học rút ra: Phải biết yêu thương, trân trọng người thân khi họ còn bên cạnh và luôn khắc ghi những đức tính tốt đẹp, tình cảm của cha ông để sống tốt hơn.
Câu 6 (Đoạn văn cảm nhận): Bài thơ "Thưa ngoại con mới về" là một dòng hồi tưởng đầy xúc động về người bà kính yêu. Qua giấc mơ, tác giả đã tái hiện hình ảnh bà với những cử chỉ chăm sóc thân thuộc như thăm lu nước, vườn ổi, hay nhóm lại ngọn lửa hồng trong bếp. Những hình ảnh ấy không chỉ gợi lên sự tần tảo của bà mà còn là biểu tượng của hơi ấm gia đình. Lời dặn dò "phải ngoan" của ngoại ở cuối bài chính là hành trang tinh thần vô giá cho cháu. Dù ngoại đã đi xa về nơi "Thiên Đàng", nhưng tình cảm dịu dàng ấy vẫn luôn là điểm tựa vững chắc nhất cho tâm hồn mỗi người con, người cháu.
Từ tình cảm của người con và sự quan tâm của hàng xóm dành cho người mẹ bị ốm trong bài thơ, em có thể rút ra những bài học sau:
"Cả đời đi gió đi sương Bây giờ mẹ lại lần giường tập đi"
Hằng năm, cứ vào ngày mùng 4 Tết Nguyên Đán, quê hương em lại tưng bừng tổ chức Lễ hội đua thuyền trên dòng sông quê hương. Đây là sự kiện văn hóa lớn nhất trong năm mà em luôn hào hứng tham gia.
Từ sáng sớm, hai bên bờ sông đã đông nghịt người. Những chiếc thuyền đua thon dài, sơn son thiếp vàng rực rỡ nằm chờ xuất phát. Các đội đua là những thanh niên trai tráng trong xã, ai nấy đều hăng hái, mặc đồng phục chỉnh tề. Sau tiếng súng phát lệnh, các con thuyền lao vút đi trên mặt nước trong tiếng trống giục liên hồi và tiếng hò reo vang dội của khán giả. Những mái chèo khua đều tăm tắp, tung bọt trắng xóa. Cuộc đua diễn ra vô cùng kịch tính cho đến khi chiếc thuyền của thôn Đông cán đích đầu tiên trong niềm vinh quang.
Lễ hội đua thuyền không chỉ là một trò chơi thể hiện sức mạnh mà còn là nét đẹp văn hóa cầu mong một năm mưa thuận gió hòa. Chứng kiến sự kiện này, em cảm thấy vô cùng tự hào về truyền thống của quê hương mình.