Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Thanh Mai
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong cuộc đời mỗi người chắc hẳn ai cũng đều có người để yêu thương và quý mến nhưng đã có ai từng nghĩ: “Ai là người mình yêu nhất và ai là người để lại cho mình những kỉ niệm không thể phai mờ?”. Đối với mọi người có thể người ấy là bạn thân, ông bà hay anh, chị, em nhưng riêng đối với tôi, người mà tôi luôn yêu mến và mãi sẽ yêu là Mẹ - người đã trao cho tôi cuộc sống. Mẹ tôi năm nay đã gần bốn mươi tuổi. Mọi người vẫn khen mẹ tôi trẻ và xinh nhưng đôi khi tôi gần mẹ, tâm sự với mẹ, tôi thấy mẹ như đã già đi nhiều. Đôi mắt mẹ ánh lên vẻ ấm áp, trìu mến, giờ đây đã xuất hiện những vết chân chim. Vầng trán mẹ đã có nhiều nếp nhăn. Nổi bật nhất trên khuôn mặt mẹ là chiếc mũi cao dọc dừa và đôi môi đỏ. Tôi vẫn còn nhớ như in những nụ hôn ấm áp mẹ trao cho khi tôi còn bé. Làn da mẹ mềm mại, trắng hồng nhưng đã điểm những nốt tàn nhang của tuổi bốn mươi. Trước đây, khi tôi còn nhỏ, mẹ có mái tóc dài, mượt mà, mái tóc đen của mẹ như một đoạn của dải của Ngân Hà, đen mượt và óng ả. Khi tôi học lớp Năm, mẹ tôi đã thay đổi kiểu tóc, mẹ đã cắt mái tóc dài và thay vào đó là mái tóc xoăn. Mái tóc ngắn, xoăn, màu nâu đỏ thả bồng bềnh trên vai có lẽ hợp với khuôn mặt trái xoan của mẹ hơn, nhưng tôi vẫn thích mẹ để tóc dài như trước. Tôi còn nhớ như in ngày đầu tiên tôi đi học. Tối hôm đó, sau bữa tối, mẹ đã mang vào phòng tôi một bọc quà rất to. Tôi cứ nghĩ là được mẹ mua cho đồ chơi hay là một bộ lego mà tôi hằng mong muốn. Tôi háo hức mở bọc quà, thì ra đó toàn là sách, vở, đồ dùng học tập và có cả một chiếc cặp sách in hình siêu nhân mà tôi rất thích. Bộ đồng phục đã được mẹ là phẳng phiu. Mọi thứ đã sẵn sàng, tôi rất thích thú đợi đến ngày mai — ngày đầu tiên tôi gấp thành nếp và được xếp lại ngay ngắn bước vào lớp Một. Sáng hôm sau, mẹ âu yếm dắt tôi đến trường. Tôi vẫn nhớ cảm giác hồi hộp và lo sợ lúc đó, tôi không biết mình sẽ làm gì và mình sẽ như thế nào khi không có mẹ ở bên. Rời tay mẹ, tôi bước vào cổng trường, tôi thấy mình thật bơ vơ và lạc lõng. “Cố lên con, rồi con sẽ quen với cô giáo và các bạn, đừng lo!”. Đi được mấy bước tôi vẫn nghe thấy tiếng mẹ ở đằng sau. Tôi vội quay lại ôm mẹ rồi khóc thật to. Mẹ ôm tôi vào lòng âu yếm: “Con lớn rồi mà, từ hôm nay con đã là học sinh lớp Một rồi. Hãy tự tin lên nào!”. Tôi nghe lời mẹ, vào lớp học. Ngày hôm đó đối với tôi thật dài, tôi rất nhớ mẹ, chưa bao giờ tôi lại thấy yêu mẹ và cần mẹ hơn lúc này. Đã tám năm trôi qua kể từ ngày đầu tiên đi học nhưng tôi không thể nào quên được hình ảnh thân thương của mẹ và những cảm xúc của mình trong cái ngày đáng nhớ ấy. Mẹ đã giúp tôi tự tin, vững vàng bước những bước đi đầu tiên trên con đường tri thức. Đã có lần, tôi vô lễ với mẹ và tôi nhớ mãi để không bao giờ tái phạm nữa. Tôi còn nhớ như in, đó là một ngày mưa, khi tôi còn là một cậu học sinh lớp Sáu. Tôi đi học về với một vẻ mặt buồn bã. Mẹ rất quan tâm, mẹ hỏi han rất nhiều. Nhưng vi quá bực bội nên tôi đã gắt lên với mẹ: “Con ghét mẹ lắm, mẹ đừng nói nữa!”. Nói rồi tôi bật khóc và chạy lên phòng, đóng sập cửa lại. Tôi khóc rất to, mắt đã đỏ hoe. Chỉ vì thằng bạn thân hiểu nhầm tôi mà chúng tôi cãi nhau to. Cả ngày hôm nay, tôi không có tâm trí nào mà tập trung vào việc học được nữa và hậu quả là tôi đã không làm được bài kiểm tra môn Toán. Nghĩ đến những việc đó, đầu óc tôi lại như phát điên. Tôi nằm bẹp suốt một giờ đồng hồ. Cảm giác cô đơn và lạnh lẽo khiến tôi tỉnh táo hẳn. Tôi nghĩ đến mẹ, nghĩ đến câu mình vừa nói với mẹ. Trời ơi, tôi đã mắc phải một sai lầm lớn! Tại sao mình lại có thể nói vô lễ với người luôn yêu thương, chăm sóc mình được chứ? Tôi ân hận lắm! Chỉ vì bị bạn hiểu lầm mà tôi đã trút giận lên mẹ. Tôi bật dậy, định chạy ra ngoài xin lỗi mẹ thì mẹ tôi đã mở cửa phòng bước vào. Như đoán được suy nghĩ của tôi, mẹ nhìn tôi bằng ánh mắt trìu mến và ngồi xuống bên tôi. “Mẹ ơi, con xin lỗi, con sai rồi!”. Tôi nói trong tiếng nấc nghẹn ngào. Mẹ nhẹ nhàng vuốt tóc tôi rồi nói thật nhẹ nhàng: “Mẹ cũng có lỗi vì đã không thông cảm và hỏi han con”. Tôi rất ân hận vì đã làm mẹ — người tôi luôn yêu thương bấy lâu nay, phải buồn. Chính những lời nói nhẹ nhàng, cử chỉ âu yếm của mẹ làm tôi thêm day dứt vì lỗi lầm của mình hơn. Tôi đã kể cho mẹ nghe mọi chuyện. Mẹ đã an ủi và động viên khiến tôi phấn chấn hơn nhiều. Từ lần đó, tôi luôn tự hứa phải suy nghĩ kĩ trước khi nói và không được làm mẹ buồn nữa. Có những lần tôi bị ốm, mẹ đã chăm sóc tôi tận tình và dành cho tôi tình yêu thương nồng ấm để tôi mau khỏi bệnh. Những đêm tôi ôn thi, mẹ đã thức cùng tôi, ở bên động viên và giúp tôi học. Với tôi, mẹ như một làn mây che cho tôi mưa nắng, mẹ là ngọn lửa thôi thúc con tim tôi để vững bước trên đường đời. Dù mai đây nếu mẹ có mất đi thì trong tôi, mẹ luôn sống và theo tôi suốt cuộc đời

​Câu 1. Xác định thể thơ của văn bản. ​Trả lời: Văn bản được viết theo thể thơ lục bát (một dòng 6 chữ, một dòng 8 chữ, xen kẽ). ​Câu 2. Chỉ ra phương thức biểu đạt chính trong văn bản. ​Trả lời: Phương thức biểu đạt chính trong văn bản là Biểu cảm (bày tỏ tình cảm, nỗi nhớ thương sâu sắc dành cho người ngoại đã mất). ​Câu 3. Phân tích tác dụng của một biện pháp tu từ trong hai dòng thơ sau: ​ngoại thăm lu nước, bờ ao thăm vườn ổi đá cây nào ra bông ​Trả lời: ​Biện pháp tu từ: Nhân hóa (thể hiện qua hành động "thăm" của ngoại dành cho lu nước, bờ ao, vườn ổi). ​Tác dụng: ​Thể hiện rõ rệt tình cảm gắn bó, yêu thương sâu sắc của ngoại đối với những vật dụng, cảnh vật quen thuộc trong nhà, ngay cả khi ngoại đã mất. ​Diễn tả nỗi nhớ thương của người cháu, tưởng tượng ngoại vẫn còn sống và thực hiện những công việc thường ngày. ​Tô đậm không khí ấm cúng, thân thương và giúp cho hình ảnh người ngoại hiện lên sống động, gần gũi như chưa hề rời xa. ​Câu 4. Em hiểu như thế nào về hai dòng thơ: ​"từ nơi được gọi Thiên Đàng ngoại luôn có cách dịu dàng bên con." ​Trả lời: Hai dòng thơ thể hiện một niềm tin thiêng liêng và xúc động: Dù ngoại đã đi về cõi vĩnh hằng (Thiên Đàng), nhưng tình yêu thương và sự che chở của ngoại vẫn luôn hiện hữu, dõi theo và dịu dàng bên cạnh người cháu. Lời dặn dò "phải ngoan" ở dòng trên được tiếp nối bằng sự trấn an này, giúp người cháu cảm thấy bình yên, được an ủi và tiếp thêm sức mạnh để sống tốt hơn. ​Câu 5. Qua bài thơ, em rút ra được bài học gì? ​Trả lời: Qua bài thơ, em rút ra được bài học: ​Tình thân là mãi mãi: Tình cảm gia đình, đặc biệt là tình cảm giữa cháu và ngoại, là vô bờ bến và không bao giờ mất đi dù người thân đã ra đi. ​Sống ngoan và ý nghĩa: Cần phải sống thật tốt, thật ngoan ngoãn như lời ngoại dặn để làm vui lòng người đã khuất và để xứng đáng với tình yêu thương mà ngoại đã dành cho mình. ​Trân trọng kỷ niệm: Biết ơn và giữ gìn những kỉ niệm đẹp về người thân. ​Câu 6. Hãy chia sẻ cảm nhận, suy nghĩ của em về nội dung của bài thơ trên bằng một đoạn văn ngắn (khoảng 5 – 7 dòng). Bài thơ Thưa ngoại con mới về là một dòng chảy cảm xúc thật xúc động và thiết tha. Giấc mơ hồng của người cháu đã tái hiện lại hình ảnh

Câu 1:

Bài thơ “Chợ quê” của Nguyễn Đức Mậu đã vẽ nên một bức tranh chợ làng mộc mạc, giản dị và đậm chất thôn quê Việt Nam. Chợ họp ở bờ đê, không ồn ào náo nhiệt mà gần gũi, thân thương. Những hình ảnh như rau dưa, lá trầu, chuối chín, khoai đày, gà con… đều là sản vật quen thuộc của làng quê, gợi lên cuộc sống bình dị nhưng ấm áp nghĩa tình. Bài thơ còn khiến em xúc động trước hình ảnh mẹ già áo vá, chắt chiu từng xu và bác xẩm mù lần theo tiếng hát mưu sinh. Qua đó, tác giả không chỉ miêu tả cảnh chợ quê mà còn thể hiện sự cảm thông, trân trọng với những con người nghèo khó. Bài thơ giúp em thêm yêu quê hương và quý trọng những giá trị giản dị của cuộc sống.

Câu 2:

Tuổi thơ ai cũng sẽ có những kỉ niệm buồn vui chẳng thể nào quên. Cho tới bây giờ, tôi vẫn giữ gìn chiếc máy ảnh mini màu hồng của mình bởi nó lưu giữ một kỉ niệm khó phai của giữa anh em tôi. Ba năm trước, khi em tôi mới lên ba. Em đi đứng cứng cáp và nói năng cũng rò ràng hết rồi nên tôi rất thích chơi với em. Bố tôi mua cho tôi một chiếc máy ảnh đồ chơi, nó to bằng bàn tay với những nét lượn sóng xinh xắn. Chị em tôi thay nhau chụp. Tôi bảo em đứng tạo dáng để tôi tập làm nhiếp ảnh. Nhưng em cứ ngả nghiêng, hết cười rồi nói. Không đúng ý tôi nên tôi quát lớn. Đôi mắt em đỏ hoe chớp chớp, đôi môi cong cớn giận dỗi. Tôi vẫn quát lớn để em tạo dáng theo ý mình. Em vẫn đứng yên đó, mếu máo nhưng không phát ra tiếng. Bực quá, tôi ném thẳng chiếc máy ảnh vào người em. - A…! – Em chỉ kịp cất tiếng đó rồi ôm mặt khóc hu hu. Tôi sợ quá nhưng còn đang bực tức nên bỏ chạy lên giường trùm kín chăn. Mẹ nghe thấy nên chạy lên hỏi chuyện. Em tôi bắt đầu kể tội tôi. Trong chăn, tôi nghe thấy mẹ bảo bắp tay em tôi đã đỏ tấy lên vì góc chiếc máy ảnh đâm phải. Tôi lì lợm không nói lời nào. Tối đến, bố tôi cho tôi ăn một trận no đòn. Tôi càng ghét cô em gái lắm chuyện của mình. Mấy tối liền, tôi chẳng nói chuyện với em. Em tôi đem mấy mảnh lego sang hỏi tôi cách xếp, tôi đoán là em đang muốn làm lành với tôi nên hỏi chứ bình thường em không bao giờ chơi. Tôi quay mặt vào bàn giả vờ học hành chăm chỉ. Em lại đem hộp kem lên, vừa ăn vừa kể chuyện: “Anh Cún ơi, hôm nay ở lớp em, các bạn tập giới thiệu về bản thân và gia đình. Bạn Tít, bạn gần nhà mình đã kể về anh trai bạn ấy. Anh biết bạn ấy kể thế nào không?”. - Kể gì? – Tôi lạnh lùng hỏi. - Anh bạn ấy đẹp trai nhé, học giỏi nhé và khi giận dỗi thì mặt trông giống khuôn mặt của bạn ủn ỉn đang mếu. – Nàng nói với khuôn mặt xinh xắn, hồn nhiên rồi cất tiếng cười lớn. Tôi phì cười rồi lao vào cù em vì biết chắc em đang trêu mình. Thế là nhà tôi lại đầy ắp tiếng cười, nói, tranh luận của anh em tôi. Tôi xin lỗi em rồi hỏi tay đã đỡ đau chưa, cô công chúa nhỏ nhà tôi lại chớp mắt, bĩu môi làm nũng.

Ngôi kể của văn bản là ngôi thứ nhất. → Người kể xưng “tôi”, trực tiếp kể lại những kỉ niệm của chính mình. Câu 2. Hoàn cảnh học tập của nhân vật “tôi” trước khi vào học Trường Yên Phụ: Chỉ ham chơi, học chữ chưa giỏi. Được cha dạy chữ Nho rồi chữ Quốc ngữ ở nhà. Học chung với vài người em họ và con bạn của mẹ. Chưa được học chính thức trong trường lớp, chỉ học dự bị. Câu 3. Bài Tựa của cuốn “Thế hệ ngày mai” viết về kỉ niệm buổi học đầu tiên của tác giả và buổi học đầu tiên của con ông sau hơn hai mươi năm. Chi tiết “hai thế hệ một tấm lòng, một tinh thần” khẳng định: → Tình yêu thương, sự chăm lo của cha mẹ dành cho con cái trong việc học tập luôn bền bỉ, không thay đổi qua các thế hệ. Câu 4. Nhân vật người cha hiện lên với những phẩm chất đáng quý: Yêu thương con sâu sắc. Quan tâm, chăm lo việc học của con. Cẩn thận, chu đáo. Chi tiết thể hiện: Dậy sớm chuẩn bị bút mực, sách vở cho con. Thuê xe đưa con đi học. Đợi tan học rồi đưa con về nhà. Câu 5. (5–7 dòng) Từ câu chuyện buổi đầu đi học của nhân vật “tôi”, em nhận thấy cha mẹ có trách nhiệm rất lớn đối với việc học tập của con cái. Cha mẹ không chỉ lo cho con ăn mặc đầy đủ mà còn quan tâm, tạo điều kiện tốt nhất để con được học hành. Sự yêu thương, kiên nhẫn và đồng hành của cha mẹ giúp con có động lực học tập và trưởng thành. Mỗi người con cần trân trọng công lao đó và cố gắng học tập thật tốt để không phụ lòng cha mẹ.

Truyền thuyết là loại truyện dân gian kể về nhân vật và sự kiện có liên quan đến quá khứ và thường có yếu tố tưởng tượng kì ảo. Truyền thuyết “ Sơn Tinh thủy Tinh” là truyền thuyết đặc sắc gắn với lịch sử trong chuỗi truyền thuyết gắn với các đời vua Hùng. Truyện đem đến bài học là nhằm giải thích hiện tượng lũ lụt hàng năm và gửi gắm ước mơ chiến thắng thiên nhiên, bảo vệ cuộc sống của nhân dân. Đồng thời suy tôn công lao của vua Hùng trong buổi dựng nước Trước hết, truyện nhằm giải thích hiện tượng lũ lụt hàng năm. Hai nhân vật chính trong truyện đó là Sơn Tinh và Thủy Tinh. Cả hai nhân vật này đều rất tài giỏi, một người là Thần Núi, một người là thần Nước có những tài phép lạ. Sự kiện vua Hùng thứ mười tám kén rể cho Mị Nương – người con gái xinh đẹp nết na hiền dịu. Nhà vua không biết chọn ai nên đã có những yêu cầu về lễ vật như: “ Voi chín ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao,, mỗi thứ một đôi” Ai mang lễ vật đến trước sẽ được rước Mị Nương. Chúng ta đều thấy tất cả lễ vật này đều có được ở trên cạn, là sản phẩm của nông nghiệp, núi rừng. Đó chính là lợi thế của Sơn Tinh. Vì thế Sơn Tinh đem lễ vật đến trước và rước được Mị Nương về, Thủy Tinh đến sau thì đùng đùng nổi giận. Dâng nước đánh Sơn Tinh nhưng không thành. Vậy nên hàng năm, Thần nước đánh đến mệt mỏi mà không thắng được Thần Núi. Qua hai nhân vật này ta thấy rõ: Sơn Tinh là lực lượng cư dân Việt cổ đắp đê chống lũ lụt, là ước mơ chống thiên tai của người xưa.Thủy Tinh là thần nước đại diện cho hiện tượng mưa to, bão lụt ghê gớm. Hàng năm, Thủy Tinh do vẫn tức giận vì không rước được Mị Nương nên vẫn dâng nước đánh Sơn Tinh. Nhưng lần nào Sơn Tinh cũng thắng. Qua đó, giải thích được cuộc đấu tranh chống lũ lụt bền bỉ của nhân dân ta.

Trong kí ức của mỗi người, nhất là đối với những người học sinh như em thì một người bạn thân lại càng không thể thiếu. Thật đặc biệt là Thư cô bạn thân từ hồi lớp 1 đến giờ vẫn học với em. Thư là một cô bé có vóc dáng nhỏ bé cùng với nước da trắng trẻo, mịn màng. Khuôn mặt trái xoan với ánh mắt ngây thơ của một đứa trẻ, Thư luôn làm mềm lòng mọi người chỉ với một ánh nhìn. Đôi môi thì đỏ mọng, miệng lại luôn nở một nụ cười tươi để lộ hàm răng trắng muốt, tưởng chừng như những hạt ngọc trai. Cô bạn này lại có dáng đi uyển chuyển, nhẹ nhàng. Giọng nói nghe rất ngọt và dịu dàng. Chính vì thế mà ở mỗi cuộc thi hát của trường, sự có mặt của bạn ấy là không thể thiếu. Giọng ca “cây nhà lá vườn” này đã đưa về cho lớp, trường rất nhiều giải nhất, nhì. Trong lớp thì Thư có vẻ rất hiền lành, dễ tính nhưng trong học tập lại rất nghiêm túc. Những hoạt động của trường, lớp thì bạn luôn đứng đầu. Dù vậy, Thư vẫn coi việc học là cần thiết nhất. Với một cái đầu thông minh và tính toán nhanh nên bạn học môn toán rất giỏi. Thư luôn được thầy cô và bạn bè quí mến bởi học giỏi lại hay giúp đỡ bạn bè. Về nhà, ngoài giờ học, Thư luôn giành thời gian giúp đỡ cha mẹ. Ngoài sở thích đọc sách, Thư có một sở thích hơi bị kì quái là thích xem phim ma. Mỗi lúc rảnh rỗi là hai đứa lại hỏi thăm chuyện học tập, tâm sự chuyện buồn vui. Lần mà em bị cảm, Thư đã thể hiện mình thực sự là một người bạn tốt. Em đã phải nghỉ học hết hai tuần. Dù vậy Thư vẫn đến nhà em và giảng cho em từng bài toán, bài văn. Điều này đã làm em thực sự làm em cảm động. Khi em hết bệnh cũng là lúc hai đứa lại cùng nhau bước đi trên con đường đến trường. Con đường in lại những kỉ niệm vui, buồn của đôi bạn thân. Thư luôn là một người bạn tốt không chỉ đối với em mà với cả mọi người. Em cũng sẽ cố gắng học thật giỏi để hai đứa mãi là bạn thân, đôi bạn cùng tiến.