Đất phù sa chiếm khoảng 24% diện tích đất tự nhiên cả nước, tập trung chủ yếu ở Đồng bằng sông Cửu Long, Đồng bằng sông Hồng và các đồng bằng duyên hải miền Trung.
Dù có tài nguyên đất đa dạng, Việt Nam đang đối mặt với tình trạng thoái hóa đất nghiêm trọng.
Câu 1
Bài thơ "Mùa cỏ nở hoa" của Hồng Vũ là một bản tình ca dịu dàng và sâu lắng về tình mẫu tử thiêng liêng. Với thể thơ tự do và ngôn ngữ giàu hình ảnh, tác giả đã xây dựng một hệ thống ẩn dụ đầy sáng tạo: mẹ là "cánh đồng", là "đất hiền hòa", còn con là mầm "cỏ nở hoa". Tình yêu của mẹ trong bài thơ không phô trương mà thầm lặng, bền bỉ như "mạch ngầm trong đất", chắt chiu từng tia nắng, giọt sương và ánh sao đêm để nuôi dưỡng tâm hồn con. Qua lời nhắn nhủ "Cỏ yêu nhé cứ hồn nhiên mà lớn", ta cảm nhận được tấm lòng bao dung, vị tha vô bờ bến; mẹ không mong cầu gì cao xa, chỉ mong con được sống đúng với bản chất hồn nhiên, xanh tươi trên mảnh đất tình thương của mình. Hình ảnh "cánh đồng mẹ rộn ràng" khi "cỏ nở thắm muôn hoa" đã khẳng định một chân lý cảm động: sự trưởng thành và tỏa hương của con chính là mùa xuân, là phần thưởng quý giá nhất đời mẹ. Đoạn thơ khép lại bằng một định nghĩa về hạnh phúc thật giản đơn nhưng sâu sắc: hạnh phúc không phải điều gì xa xỉ, mà chỉ là "được bên con mãi mãi đến vô cùng". Tác phẩm không chỉ ngợi ca tình mẹ mà còn chạm đến trái tim người đọc bởi sự chân thành, nhắc nhở chúng ta về cội nguồn yêu thương nuôi dưỡng mỗi con ngườiCâu 2
Trong bài thơ "Mùa cỏ nở hoa", tình mẫu tử hiện lên như một phép màu của thiên nhiên, bền bỉ và thiêng liêng. Thế nhưng, giữa dòng chảy hối hả của cuộc sống hiện đại, dường như đang có một nghịch lý buồn: khi "cỏ" vẫn mải miết nở hoa thì lòng người lại dần trở nên khô cằn bởi sự vô tâm đối với đấng sinh thành.
Tình mẫu tử là thứ tình cảm nguyên sơ và cao quý nhất. Đó là sự hy sinh thầm lặng của mẹ, là sự bảo bọc kiên cường của cha. Thế nhưng, hiện nay, không khó để bắt gặp những người trẻ mải mê với thế giới ảo trên smartphone mà quên mất việc trò chuyện cùng cha mẹ. Có những người coi việc chăm sóc cha mẹ là "gánh nặng", thậm chí buông những lời gắt gỏng trước sự quan tâm của gia đình. Đáng buồn hơn là thực trạng nhiều người chỉ lo chạy theo danh vọng, tiền bạc mà để cha mẹ già cô đơn trong chính ngôi nhà của mình.
Nguyên nhân của sự vô tâm này phần lớn đến từ lối sống thực dụng và sự thiếu hụt trong giáo dục lòng biết ơn. Khi cái "tôi" cá nhân quá lớn, con người ta dễ dàng quên đi cái "gốc" của mình. Hậu quả thật đau xót: nó không chỉ làm tổn thương những trái tim già nua, đơn độc mà còn làm suy đồi đạo đức gia đình, khiến tâm hồn người trẻ trở nên trống rỗng và ích kỷ.
Chúng ta cần hiểu rằng: “Cha mẹ nuôi con bằng trời bằng bể/ Con nuôi cha mẹ kể tháng kể ngày.” Đừng đợi đến khi "cỏ không còn nở hoa" mới giật mình hối tiếc. Sự quan tâm không cần là những món quà xa xỉ, nó đôi khi chỉ là một bữa cơm ấm cúng, một lời hỏi thăm chân thành hay đơn giản là sự kiên nhẫn lắng nghe những câu chuyện cũ của cha mẹ.
Tóm lại, tình mẫu tử là ánh sáng dẫn đường trong đời mỗi người. Hãy học cách trân trọng và yêu thương cha mẹ ngay từ hôm nay, bởi đó chính là cách chúng ta nuôi dưỡng "mùa hoa" đẹp nhất trong tâm hồn mình.
câu 1 Bài thơ trên được viết theo thể thơ tự do
Câu 2 Chủ thể trữ tình là "mẹ"
Câu 3
-Biện pháp tu từ nhân hóa "rì rào cỏ hát khúc mùa xuân"
- Tác dụng: làm cho tiếng cỏ rì rào chở nên gần gũi , tăng sức gợi hình gợi cảm
Câu 4 những dòng thơ cho thấy người mẹ mong muốn đứa con có một cuộc sông tốt , cứ hồn nhiên vô tư không phải lo nghĩ và có một cuộc sống bình yên.
Câu 5 Để giữ gìn và vun đắp tình mẫu tử thiêng liêng em cần yêu thương , kính trọng và vâng lời cha mẹ . Em nên chăm chỉ học tập để cha mẹ vui lòng và tự hào . Ngoài ra em cần giúp đỡ cha mẹ những công việc trong gia đình , phù hợp với khả năng của mình . Em cũng nên quan tâm , chia sẻ và nói lời quan tâm với cha mẹ . Đồng thời luôn biết ơn những hy sinh và công lao nuôi dưỡng của cha mẹ .