Giới thiệu về bản thân

xin tự giới thiệu tên cj là simmy > <
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
BÀI LÀM Trường học luôn được coi là ngôi nhà thứ hai, là nơi nuôi dưỡng tâm hồn và tri thức cho mỗi học sinh. Thế nhưng, trong những năm gần đây, một bóng đen mang tên "bắt nạt học đường" đang len lỏi và trở thành vấn nạn nhức nhối, gây ra những vết sẹo không chỉ trên cơ thể mà còn sâu thẳm trong tâm hồn của nhiều thế hệ trẻ. Bắt nạt học đường không đơn thuần chỉ là những mâu thuẫn tuổi học trò. Đó là hành vi lặp đi lặp lại nhằm gây tổn thương, hạ thấp danh dự hoặc áp chế người khác. Hình thức của nó ngày càng đa dạng và tinh vi: từ bạo lực thể xác như đánh đập, trấn lột đến bạo lực tinh thần như cô lập, tung tin đồn nhảm. Đặc biệt, trong thời đại công nghệ, "bắt nạt qua mạng" với những bình luận ác ý hay hình ảnh bôi nhọ đang lan truyền với tốc độ chóng mặt, khiến nạn nhân không có nơi nào để trốn thoát. Nguyên nhân của vấn nạn này xuất phát từ nhiều phía. Về phía học sinh, ở lứa tuổi tâm sinh lý đang thay đổi, nhiều em muốn khẳng định cái "tôi" một cách sai lệch hoặc thiếu kỹ năng kiểm soát cảm xúc. Về phía gia đình, sự thiếu quan tâm của cha mẹ hoặc giáo dục bằng bạo lực đã vô tình gieo rắc vào tâm trí trẻ những hành vi lệch chuẩn. Bên cạnh đó, sự thờ ơ của những người xung quanh – những người chọn cách im lặng khi chứng kiến cái ác – cũng chính là bàn tay đẩy vấn nạn này đi xa hơn. Hậu quả mà bắt nạt học đường để lại là vô cùng tàn khốc. Với nạn nhân, đó là nỗi ám ảnh kéo dài, sự tự ti, trầm cảm, thậm chí là những quyết định cực đoan tước đi cả mạng sống. Với những kẻ đi bắt nạt, nếu không được uốn nắn, chúng sẽ hình thành lối sống bạo lực, dễ sa ngã vào con đường tội phạm. Một ngôi trường có bắt nạt sẽ không bao giờ có được sự hạnh phúc, bởi ở đó chỉ có sự sợ hãi và bất an. Để ngăn chặn vấn nạn này, chúng ta cần một sự chuyển mình mạnh mẽ. Nhà trường không nên chỉ chú trọng vào điểm số mà cần đẩy mạnh giáo dục đạo đức, kỹ năng sống và tâm lý học đường. Cha mẹ cần trở thành những người bạn lớn, luôn lắng nghe và thấu hiểu con cái. Và quan trọng nhất, mỗi học sinh cần hiểu rằng: Sự tử tế là sức mạnh, không phải sự yếu đuối. Chúng ta cần dũng cảm lên tiếng bảo vệ lẽ phải, không đồng lõa với cái xấu. Tóm lại, bắt nạt học đường là một loại "virus" độc hại cần được loại bỏ khỏi môi trường giáo dục. Hãy cùng nhau xây dựng một môi trường mà ở đó, sự khác biệt được tôn trọng và tình yêu thương được lan tỏa, để mỗi ngày đến trường của học sinh thực sự là một ngày vui.


Câu 9: Tóm tắt nội dung văn bản
(Lưu ý: Vì bạn chưa cung cấp văn bản cụ thể, mình xin đưa ra một khung tóm tắt chung cho các bài nghị luận/báo chí thường gặp về chủ đề văn hóa)
Văn bản trên đề cập đến thực trạng và tầm quan trọng của việc bảo tồn các giá trị truyền thống trong bối cảnh hội nhập. Tác giả đã chỉ ra những nét đẹp độc đáo của bản sắc văn hóa dân tộc, đồng thời cảnh báo về nguy cơ mai một trước sự xâm nhập của văn hóa ngoại lai. Qua đó, bài viết khẳng định rằng việc giữ gìn "cội nguồn" không chỉ giúp khẳng định vị thế quốc gia mà còn là nền tảng để phát triển bền vững. Cuối cùng, văn bản đưa ra lời kêu gọi mỗi cá nhân cần có ý thức trách nhiệm trong việc kế thừa và phát huy những di sản quý báu của cha ông.
Câu 10: Suy nghĩ về ý nghĩa của việc gìn giữ bản sắc văn hóa
Trong thời đại toàn cầu hóa, việc gìn giữ bản sắc văn hóa có ý nghĩa sống còn đối với mỗi quốc gia. Bản sắc văn hóa chính là "tấm hộ chiếu" giúp chúng ta hội nhập mà không bị hòa tan, khẳng định nét riêng biệt giữa cộng đồng quốc tế. Nó không chỉ là điểm tựa tinh thần, nuôi dưỡng tâm hồn mỗi con người mà còn tạo nên sức mạnh nội sinh để phát triển kinh tế, du lịch. Nếu đánh mất bản sắc, một dân tộc sẽ mất đi gốc rễ, trở nên mờ nhạt và dễ bị đồng hóa. Bởi vậy, trân trọng văn hóa dân tộc chính là cách để chúng ta bảo vệ chủ quyền và làm giàu thêm giá trị con người trong xã hội hiện đại.


Câu 9: Tóm tắt nội dung văn bản
(Lưu ý: Vì bạn chưa cung cấp văn bản cụ thể, mình xin đưa ra một khung tóm tắt chung cho các bài nghị luận/báo chí thường gặp về chủ đề văn hóa)
Văn bản trên đề cập đến thực trạng và tầm quan trọng của việc bảo tồn các giá trị truyền thống trong bối cảnh hội nhập. Tác giả đã chỉ ra những nét đẹp độc đáo của bản sắc văn hóa dân tộc, đồng thời cảnh báo về nguy cơ mai một trước sự xâm nhập của văn hóa ngoại lai. Qua đó, bài viết khẳng định rằng việc giữ gìn "cội nguồn" không chỉ giúp khẳng định vị thế quốc gia mà còn là nền tảng để phát triển bền vững. Cuối cùng, văn bản đưa ra lời kêu gọi mỗi cá nhân cần có ý thức trách nhiệm trong việc kế thừa và phát huy những di sản quý báu của cha ông.
Câu 10: Suy nghĩ về ý nghĩa của việc gìn giữ bản sắc văn hóa
Trong thời đại toàn cầu hóa, việc gìn giữ bản sắc văn hóa có ý nghĩa sống còn đối với mỗi quốc gia. Bản sắc văn hóa chính là "tấm hộ chiếu" giúp chúng ta hội nhập mà không bị hòa tan, khẳng định nét riêng biệt giữa cộng đồng quốc tế. Nó không chỉ là điểm tựa tinh thần, nuôi dưỡng tâm hồn mỗi con người mà còn tạo nên sức mạnh nội sinh để phát triển kinh tế, du lịch. Nếu đánh mất bản sắc, một dân tộc sẽ mất đi gốc rễ, trở nên mờ nhạt và dễ bị đồng hóa. Bởi vậy, trân trọng văn hóa dân tộc chính là cách để chúng ta bảo vệ chủ quyền và làm giàu thêm giá trị con người trong xã hội hiện đại.


Câu 9: Tóm tắt nội dung văn bản
(Lưu ý: Vì bạn chưa cung cấp văn bản cụ thể, mình xin đưa ra một khung tóm tắt chung cho các bài nghị luận/báo chí thường gặp về chủ đề văn hóa)
Văn bản trên đề cập đến thực trạng và tầm quan trọng của việc bảo tồn các giá trị truyền thống trong bối cảnh hội nhập. Tác giả đã chỉ ra những nét đẹp độc đáo của bản sắc văn hóa dân tộc, đồng thời cảnh báo về nguy cơ mai một trước sự xâm nhập của văn hóa ngoại lai. Qua đó, bài viết khẳng định rằng việc giữ gìn "cội nguồn" không chỉ giúp khẳng định vị thế quốc gia mà còn là nền tảng để phát triển bền vững. Cuối cùng, văn bản đưa ra lời kêu gọi mỗi cá nhân cần có ý thức trách nhiệm trong việc kế thừa và phát huy những di sản quý báu của cha ông.
Câu 10: Suy nghĩ về ý nghĩa của việc gìn giữ bản sắc văn hóa
Trong thời đại toàn cầu hóa, việc gìn giữ bản sắc văn hóa có ý nghĩa sống còn đối với mỗi quốc gia. Bản sắc văn hóa chính là "tấm hộ chiếu" giúp chúng ta hội nhập mà không bị hòa tan, khẳng định nét riêng biệt giữa cộng đồng quốc tế. Nó không chỉ là điểm tựa tinh thần, nuôi dưỡng tâm hồn mỗi con người mà còn tạo nên sức mạnh nội sinh để phát triển kinh tế, du lịch. Nếu đánh mất bản sắc, một dân tộc sẽ mất đi gốc rễ, trở nên mờ nhạt và dễ bị đồng hóa. Bởi vậy, trân trọng văn hóa dân tộc chính là cách để chúng ta bảo vệ chủ quyền và làm giàu thêm giá trị con người trong xã hội hiện đại.


bài làm

Sau khi cha mẹ mất, tôi và anh trai sống cùng nhau. Chúng tôi chăm chỉ làm lụng nên cũng đủ ăn. Từ ngày có vợ, anh của tôi đâm ra lười biếng. Vợ chồng tôi phải làm lụng vất vả mới có của ăn của để.

Một hôm, anh trai gọi tôi đến bàn bạc chuyện chia gia tài. Vì là phận em, tôi xin được nghe theo lời anh. Tôi nhận được một túp lều nhỏ, ở trước cửa có một cây khế. Dù khó khăn, nhưng tôi và vợ vẫn sống hạnh phúc, êm đềm. Hằng ngày, tôi và vợ vẫn thay nhau chăm sóc cây khế. Đến mùa, những chùm quả chín lúc lỉu trên cây. Tôi và vợ bàn nhau hái khế ra chợ bán. Sáng hôm đó, tôi ra vườn cây để hái khế thì nghe thấy trên ngọn cây có tiếng rung mạnh như có người. Tôi gọi vợ ra xem, thì nhìn thấy một con chim lớn đang ăn khế chín. Tôi lấy làm lạ lắm, chưa bao giờ thấy một con chim nào to như vậy. Tôi liền bảo vợ cứ đợi cho chim ăn xong mới ra hái. Suốt một tháng trời, hằng ngày chim cứ đến ăn vào lúc sáng sớm.
Vợ tôi xót ruột. Một hôm thấy chim đang ăn khế, liền chạy ra nói:

- Ông chim ơi, ông ăn như thế thì nhà cháu còn khế đâu mà bán! Cả nhà cháu chỉ nhờ vào cây khế thôi!

Chim nói:

- Ăn một quả trả một cục vàng, may túi ba gang mang đi mà đựng!

Nghĩ đây chắc hẳn là chim thần, tôi bảo vợ làm theo lời chim nói. Sáng sớm hôm sau, chim thần bay đến. Tôi xách túi ra, chim nằm rạp xuống đất cho tôi trèo lên. Tôi ngồi trên lưng chim mà lòng có chút lo lắng. Chim bay qua bao nhiêu là miền, hết đồng ruộng đến rừng xanh, hết rừng xanh đến biển cả. Ra tới giữa biển, chim rẽ vào một cái đảo, rồi đáp xuống cửa một cái hang.

Chim ra hiệu cho tôi bước vào. Ngay từ cửa đã có rất nhiều thứ đá trong như thủy tinh và hổ phách đủ thứ màu. Tôi thấy hang sâu và rộng nên không dám vào, chỉ dám nhặt ít vàng, kim cương ở ngoài rồi ra ngoài. Tôi bảo chim thần bay về. Chim lại cất cánh đưa tôi về nhà. Từ đó, cuộc sống của gia đình tôi trở nên khá giả hơn trước. Chúng tôi còn giúp đỡ được rất nhiều người dân nghèo khổ.

Một hôm, anh trai của tôi đến chơi. Tôi đoán biết anh nghe được chuyện nên đến hỏi thăm. Nghe anh hỏi chuyện, tôi liền kể cho anh nghe. Anh liền thương lượng để đổi tài sản của mình lấy túp lều và cây khế. Thầy anh nài nỉ mãi, tôi cũng ưng thuận.

Kể từ đó, anh trai và chị dâu của tôi dọn đến ở trong túp lều. Tôi nghe người trong làng kể lại. Hằng ngày, họ chỉ ngồi ăn rồi chờ chim đến. Một buổi sáng nọ, khi thấy luồng gió mạnh nổi lên, và ngọn cây khế rung chuyển. Họ biết là chim thần đến liền nói:

- Chim thần ơi, cả nhà tôi trông vào cây khế, bây giờ chim ăn thì tôi lấy gì mà sống?

Chim thần cũng nói y như với tôi:

- Ăn một quả trả một cục vàng, may túi ba gang mang đi mà đựng!

Anh trai và chị dâu của tôi cứ bàn qua tính lại. Rồi cuối cùng họ quyết định may cái túi to gấp ba lần, như một cái tay nải lớn. Sáng hôm sau, chim thần đến đưa anh tôi ra hòn đảo. Nhìn thấy vàng bạc, kim cương, anh trai tôi cố nhặt cho đầy túi. Không chỉ vậy, anh ta còn cho cả vào túi quần, túi ào. Trên đường về, vì quá nặng lại gặp gió lớn, chim đâm bổ xuống biển. Anh trai tôi bị sóng cuốn trôi, bao nhiêu của cải mất hết. Còn chim thần chỉ bị ướt lông, ướt cánh nên lại vùng lên trời bay đi. May có người dân đánh cá ngang qua mới cứu được. Anh trai tôi trở về, kể rõ sự tình cho tôi nghe và tỏ ra rất hối hận.

Câu 9:
  • Biện pháp tu từ: Liệt kê ("đám cưới", "tang ma", "dịp lễ hội").
  • Chỉ ra: Liệt kê các sự kiện quan trọng trong đời sống con người (đám cưới, tang ma, lễ hội).
  • Tác dụng: Nhấn mạnh tục ăn trầu cau là nét văn hóa truyền thống phổ biến, gắn liền với mọi cung bậc cảm xúc (vui/buồn) của người Việt; qua đó làm nổi bật bài học sâu sắc về tình nghĩa
  • vợ chồng thủy chung vàtình anh em thắm thiết, bền chặt. 
    Câu chuyện “Sự tích trầu cau” mang đến cho em những bài học nhân văn sâu sắc. Đầu tiên là bài học về tình nghĩa anh em thắm thiết, biết yêu thương, chia sẻ và hy sinh cho nhau, thể hiện qua hình ảnh người anh và người em không bao giờ xa rời. Tiếp đó là bài học về lòng thủy chung, son sắt trong tình nghĩa vợ chồng, tượng trưng bởi vôi và trầu. Câu chuyện cũng nhắc nhở chúng ta về giá trị của sự trân trọng những người thân yêu khi họ còn ở bên cạnh. Đồng thời, nó ngợi ca nét văn hóa trầu cau cao đẹp, là biểu tượng của sự gắn kết tình thân trong đời sống người Việt. Cuối cùng, đó là bài học về sự thấu hiểu, không nên vội vàng đánh giá để tránh những hiểu lầm đáng tiếc

thí mấy đứa này nói cái gì ⚡

Tuổi học trò có nhiều trải nghiệm thật đáng trân trọng, đặc biệt là trải nghiệm cùng với thầy cô giáo.

Tạm biệt mùa hè sôi động, một năm học mới đã bắt đầu. Năm nay, tôi sẽ tạm biệt mái trường Tiểu học để đến với mái trường Trung học cơ sở. Bỗng nhiên, tôi cảm thấy bản thân như lớn hơn. Ngôi trường Trung học cơ sở nằm khá gần trường Tiểu học. Bởi vậy, tôi có thể tự đạp xe đến trường.

Ngày đầu tiên đến nhận lớp, tôi cảm thấy hồi hộp nhưng cũng rất mong chờ. Tôi thức dậy thật sớm để chuẩn bị đến trường. Đúng bảy giờ, Phương Anh đã sang gọi tôi để cùng đến trường. Trường mới cách nhà khoảng mười lăm phút đạp xe.

Theo sự chỉ dẫn của cô tổng phụ trách, học sinh cần ra khu vực bảng tin để xem danh sách lớp học. Tôi và Phương Anh nhanh chóng tìm được lớp học, phòng học của mình. Thật may mắn, chúng tôi lại được học cùng một lớp. Cả hai cùng nhau đi tìm phòng học. Lớp của tôi nằm ở tầng 2, dãy nhà bên phải. Khi bước vào lớp, tôi cảm thấy rất hào hứng. Các trang thiết bị học tập trong lớp vẫn còn rất mới. Nhiều bạn đang ngồi trò chuyện vui vẻ. Tôi và Phương Anh tìm một chỗ ngồi còn trống.