xuất sắc
Tôi chui tọt vào chăn, nhưng không sao nhắm mắt nổi. Cả đêm tôi cứ trằn trọc, hình dung ra đủ loại "nó" đáng sợ: một con quái vật có mắt đỏ ngầu, một ông kẹ chuyên bắt trẻ con, hay thậm chí là một hồn ma áo trắng bay lơ lửng. Sáng hôm sau, tôi thức dậy sớm hơn mọi ngày, lòng đầy tò mò. Bà ngoại đã đi chợ. Tôi rón rén mở cửa sau, hít một hơi thật sâu rồi lén lút trèo lên con dốc nhỏ sau vườn. Con đường mòn dẫn lên đồi phủ đầy sương sớm, cỏ ướt đẫm làm chân tôi lạnh buốt. Phía trên kia, những hàng cây xoài già vươn cành khẳng khiu như những cánh tay ma quái. Tôi vừa đi vừa run, nhưng khao khát được biết "nó" là gì đã đẩy tôi từng bước một. Gió lạnh luồn qua những tán lá, tạo ra những âm thanh rít lên ghê rợn, như tiếng ai đó đang thì thầm. Khi đến đỉnh đồi, một khung cảnh bất ngờ hiện ra.
Năm 1920, Nguyễn Ái Quốc tham gia các tổ chức sau:
2
đúng
xin chào❤
Từ nhỏ, em đã mơ ước trở thành bác sĩ. Hình ảnh các bác sĩ tận tâm cứu chữa người bệnh, mang lại hy vọng đã khắc sâu trong em. Em mong muốn được khoác áo blouse trắng, dùng kiến thức và sự ân cần của mình để giúp đỡ những người đang đau khổ. Em sẽ cố gắng học tập thật tốt để biến ước mơ cao đẹp này thành hiện thực.
Khi làm tròn số 1730:
.......