Bài 2 :
Trong dòng chảy của thơ ca kháng chiến chống Pháp, nếu Quang Dũng mang đến vẻ đẹp hào hoa của người lính Tây Tiến, Chính Hữu viết về tình đồng chí keo sơn, thì Hoàng Trung Thông lại chọn cho mình một góc nhìn dung dị nhưng đầy xúc động về tình quân dân. Bài thơ "Bộ đội về làng" là một minh chứng tiêu biểu cho phong cách ấy, vẽ nên bức tranh ấm áp về ngày hội ngộ giữa những người lính và người dân quê nghèo.
Chủ đề bao trùm tác phẩm là sự ca ngợi tình nghĩa gắn bó thắm thiết như cá với nước giữa quân và dân. Đoạn trích mở đầu bằng một nhịp điệu hối hả, vui tươi: “Các anh về / Mái ấm nhà vui / Tiếng hát câu cười / Rộn ràng xóm nhỏ”. Sự xuất hiện của người lính không mang theo vẻ uy nghiêm, xa cách mà đem lại luồng sinh khí mới cho làng quê vốn tĩnh lặng. Những từ láy như "rộn ràng", "tưng bừng", "hớn hở" đã diễn tả trọn vẹn niềm vui sướng đang lan tỏa khắp ngõ xóm. Hình ảnh "lớp lớp đàn em" chạy theo sau và người mẹ già với manh "áo nâu" quen thuộc hiện lên thật cảm động. Cụm từ "bịn rịn" cho thấy sợi dây tình cảm thiêng liêng; người lính không còn là người lạ, mà đã trở thành "đàn con ở rừng sâu mới về" trong lòng mẹ.
Đi sâu vào nội dung, bài thơ không chỉ nói về niềm vui gặp gỡ mà còn khắc họa vẻ đẹp tâm hồn của người dân Việt Nam. Dù "Làng tôi nghèo / Mái lá nhà tre", nhưng tinh thần thì luôn "tấm lòng rộng mở". Những chi tiết thực tế như "nồi cơm nấu dở", "bát nước chè xanh" là những hình ảnh biểu tượng cho sự đón tiếp nồng hậu, chân tình nhất. Không có mâm cao cỗ đầy, chỉ có sự sẻ chia mộc mạc bên câu chuyện "tâm tình", ấy vậy mà sức mạnh của tình quân dân đã trở nên bền chặt hơn bao giờ hết, xóa tan mọi khoảng cách.
Về đặc sắc nghệ thuật, Hoàng Trung Thông đã rất thành công khi sử dụng thể thơ tự do với các dòng thơ ngắn (chủ yếu 4 chữ hoặc 5 chữ). Nhịp điệu thơ nhanh, dồn dập ở các đoạn đầu gợi không khí náo nức, rồi lắng đọng dần ở những câu thơ cuối khi đi sâu vào tâm tình. Ngôn ngữ thơ cực kỳ giản dị, gần gũi như lời nói hằng ngày, giúp bài thơ dễ đi vào lòng người đọc mà không cần đến những kỹ thuật tu từ phức tạp. Việc kết hợp khéo léo giữa các từ láy biểu cảm cùng thủ pháp liệt kê các hình ảnh quen thuộc của làng quê Việt Nam (mái lá, nhà tre, chè xanh) đã tạo nên một không gian nghệ thuật đậm chất hiện thực và đầy chất thơ.
Tóm lại, qua đoạn trích "Bộ đội về làng", Hoàng Trung Thông không chỉ khắc họa một lát cắt sinh động của đời sống kháng chiến mà còn khẳng định một chân lý: Sức mạnh lớn nhất để chiến thắng kẻ thù chính là sức mạnh của lòng dân. Bài thơ vẫn vẹn nguyên giá trị cho đến ngày nay, nhắc nhở chúng ta về truyền thống "uống nước nhớ nguồn" và sự gắn bó đoàn kết của dân tộc Việt Nam.
hay z cha nội ko sợ hỏng máy à
Câu 1 :
Trong truyện ngắn "Bố tôi" của Nguyễn Ngọc Thuần, nhân vật người bố hiện lên là một biểu tượng cảm động về tình yêu thương con âm thầm, giản dị nhưng vô cùng sâu sắc. Hình ảnh người bố mặc chiếc áo phẳng phiu nhất, đi chân đất xuống núi mỗi cuối tuần để nhận thư con đã khắc họa sự trân trọng tuyệt đối dành cho đứa con xa nhà. Dù không biết chữ, ông vẫn "xem từng con chữ", "chạm tay", "ép vào khuôn mặt" – những cử chỉ ấy không đơn thuần là đọc thư, mà là sự giao tiếp bằng tâm hồn, là cách ông cảm nhận hơi ấm và sự hiện diện của con mình. Chi tiết ông từ chối nhờ người đọc hộ vì "Nó là con tôi, nó viết gì tôi biết cả" cho thấy một sợi dây liên kết vô hình nhưng bền chặt giữa cha và con; với ông, sự thấu hiểu không nằm ở mặt chữ mà nằm ở nhịp đập trái tim. Người bố ấy đã nâng niu từng kỷ niệm, cất giữ vẹn nguyên mọi lá thư từ thuở con viết chữ non nớt như bảo vật của đời mình. Dù ông đã đi xa, nhưng sự hiện diện của ông trong tâm tưởng người con ở ngày khai trường đại học khẳng định rằng: tình yêu thương và sự hy sinh thầm lặng của người cha chính là hành trang quý giá nhất, tiếp thêm sức mạnh cho con bước vào đời. Nhân vật người bố đã chạm đến trái tim độc giả bởi vẻ đẹp của một tâm hồn chất phác và một tình phụ tử thiêng liêng.
Thiên nhiên luôn ẩn chứa những hiện tượng kỳ thú, và có lẽ một trong những khoảnh khắc làm say đắm lòng người nhất chính là sự xuất hiện của cầu vồng sau những cơn mưa rào. Đây không chỉ là một hình ảnh đẹp mang tính biểu tượng mà còn là một hiện tượng quang học đầy thú vị.
Về bản chất, cầu vồng là hiện tượng tán sắc của ánh sáng mặt trời khi khúc xạ và phản xạ qua các giọt nước mưa. Ánh sáng mặt trời mà chúng ta nhìn thấy hàng ngày thực chất là sự tổng hợp của nhiều màu sắc khác nhau. Khi những tia sáng này đi qua các hạt nước nhỏ li ti còn sót lại trong không khí sau cơn mưa, chúng bị bẻ cong (khúc xạ), sau đó phản xạ lại ở mặt trong của giọt nước rồi mới đi tới mắt người nhìn. Trong quá trình này, ánh sáng bị tách thành các dải màu liên tục: đỏ, cam, vàng, lục, lam, chàm, tím.
Để quan sát được cầu vồng, cần có hai điều kiện cần thiết: ánh sáng mặt trời trực tiếp và những hạt nước trong không khí. Do đó, cầu vồng thường xuất hiện khi trời vừa tạnh mưa nhưng mặt trời đã kịp bừng sáng, hoặc tại các khu vực gần thác nước, vòi phun nước. Một điều thú vị là vị trí của cầu vồng luôn đối diện với mặt trời so với người quan sát. Nếu mặt trời ở phía sau lưng bạn, cầu vồng sẽ hiện ra trước mặt.
Hình dáng của cầu vồng thực tế là một vòng tròn đầy đủ, nhưng từ mặt đất, do bị đường chân trời che khuất, chúng ta thường chỉ nhìn thấy nó dưới dạng một cung tròn rực rỡ. Đôi khi, trong những điều kiện đặc biệt, chúng ta còn có thể thấy "cầu vồng kép" (phụ) với các màu sắc đảo ngược và mờ nhạt hơn cầu vồng chính.
Cầu vồng không chỉ là một hiện tượng vật lý thuần túy mà còn mang nhiều ý nghĩa biểu tượng trong văn hóa. Nó thường được coi là chiếc cầu nối giữa mặt đất và bầu trời, là biểu tượng của hy vọng, sự may mắn và sự hòa hợp sau những giông tố.
Tóm lại, cầu vồng là món quà tuyệt đẹp mà thiên nhiên ban tặng. Hiểu được nguyên lý khoa học đằng sau nó càng giúp chúng ta trân trọng hơn sự kỳ diệu của thế giới tự nhiên và ánh sáng.
Câu 1:
Phương thức biểu đạt chính của văn bản là: Thuyết minh.
Câu 2:
Theo văn bản, ba nhân vật chính trong bộ phim là: Rancho, Farhan và Raju.
Câu 3:
Thành tích nổi bật của bộ phim:
Ta giải phương trình:
\(2^{x} + 2^{x + 3} = 144\)Bước 1: Đưa về cùng cơ số
\(2^{x + 3} = 2^{x} \cdot 2^{3} = 8 \cdot 2^{x}\)Thay vào phương trình:
\(2^{x} + 8 \cdot 2^{x} = 144\)Bước 2: Đặt \(2^{x} = a\) (vì \(2^{x} > 0\))
\(a + 8 a = 144\) \(9 a = 144\) \(a = 16\)Bước 3: Trả lại \(2^{x}\)
\(2^{x} = 16 = 2^{4}\)⇒ \(x = 4\)
✅ Kết luận:
\(\boxed{x = 4}\)Chuyến tham quan về nguồn: Văn Miếu – Quốc Tử Giám và Cố đô Huế
Nhân dịp kỉ niệm ngày thành lập trường, lớp em đã có một chuyến tham quan đầy ý nghĩa đến hai di tích lịch sử nổi tiếng: Văn Miếu – Quốc Tử Giám ở Hà Nội và Cố đô Huế. Sáng hôm ấy, cả lớp háo hức tập trung, ai cũng mang theo máy ảnh và sổ ghi chép để lưu giữ những trải nghiệm quý giá.
Điểm dừng chân đầu tiên là Văn Miếu – Quốc Tử Giám, nơi thờ Khổng Tử và từng là trường đại học đầu tiên của Việt Nam. Em ấn tượng mạnh khi bước vào cổng chính, nhìn thấy các bia tiến sĩ xếp ngay ngắn, mỗi tấm bia là một câu chuyện về những con người xuất sắc của đất nước. Thầy cô hướng dẫn giải thích về lịch sử của Văn Miếu, về tri thức và truyền thống hiếu học của người Việt. Em cảm thấy tự hào và khâm phục những người xưa đã dạy học và nghiên cứu một cách nghiêm túc, cống hiến cho đất nước.
Sau đó, lớp chúng em tiếp tục hành trình đến Cố đô Huế, nơi lưu giữ dấu ấn của triều đại Nguyễn. Khi bước vào Hoàng thành, em như được trở về thời xưa, chứng kiến lăng tẩm nguy nga, kiến trúc cung điện uy nghiêm và những chiếc cổng gạch đỏ rêu phong. Tham quan từng phòng, từng điện, em cảm nhận được sự tài hoa của các kiến trúc sư xưa và sự khéo léo, tỉ mỉ trong từng chi tiết trang trí. Mỗi góc nhỏ đều khiến em ngỡ ngàng và muốn lưu giữ thật lâu trong trí nhớ.
Điều để lại ấn tượng sâu sắc nhất trong em không chỉ là cảnh đẹp hay kiến trúc, mà còn là những câu chuyện lịch sử gắn liền với hai nơi này. Em hiểu rằng việc học về lịch sử, về văn hóa dân tộc không chỉ giúp ta biết quá khứ, mà còn nhắc nhở mỗi người sống có trách nhiệm và trân trọng giá trị truyền thống. Khi chuyến đi kết thúc, cả lớp chụp những bức ảnh kỷ niệm và chia sẻ cảm xúc, ai cũng vui vẻ và tự hào về quê hương, đất nước. Đây thực sự là một chuyến tham quan đáng nhớ, để lại trong em nhiều kỷ niệm và bài học quý giá.
Ta có :
Gọi trong mỗi đội có \(x\) bạn nam và \(x\) bạn nữ (do số nam và số nữ bằng nhau).
Trong 2 đội sẽ có:
\(2 x = 14 \textrm{ }\textrm{ } \Longrightarrow \textrm{ }\textrm{ } x = 7\) ( 1 ) \(2 x = 10 \textrm{ }\textrm{ } \Longrightarrow \textrm{ }\textrm{ } x = 5\) ( 2 ) Từ ( 1 ) và ( 2) ta thấy : 5 ✖ 7 nên điều này xảy ra mâu thuẫn vì 7 ko thể = 5 và đây là một định lí không thể bác bỏ nên ta có thể suy ra 2 TH như sau TH1 : Do đề bài sai TH2 : Đây chính là một bài toán đánh đố nên không có lời giải thỏa mãn.
1. Các bạn có đồng tình với lời khuyên của N dành cho A không? Vì sao?
2. Theo các bạn, nếu A nghe theo lời khuyên của N thì sẽ có lợi ích gì cho bản thân và cho xã hội?
1 + 1 = 2 ( Định lí )
Từ nhiều ngày trước chuyến đi, không khí trong lớp em ở trường Hồng Giang đã rộn ràng hẳn lên. Ai cũng háo hức chuẩn bị cho chuyến tham quan về nguồn tại Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh. Cô giáo dặn dò chúng em mang theo nón, nước uống, khăn quàng và giữ trật tự, lễ nghi khi vào viếng Bác. Tối hôm trước, em gần như không ngủ được vì lòng đầy háo hức và hồi hộp.
Sáng sớm hôm sau, sân trường Hồng Giang đông vui khác thường. Mặt trời mới lên, sương vẫn còn đọng trên lá mà tiếng cười nói đã rộn rã khắp nơi. Khi tiếng còi xe vang lên, chúng em nhanh chóng ổn định chỗ ngồi. Từ ô cửa xe, cảnh vật quê hương lùi dần phía sau, con đường dẫn lên Hà Nội như mở ra một hành trình đầy ý nghĩa.
Ai nấy đều nói cười vui vẻ, nhưng khi xe gần đến Quảng trường Ba Đình, không khí chợt lắng lại. Em cảm thấy tim mình đập nhanh hơn – sắp được gặp Bác, được nhìn thấy nơi Người yên nghỉ. Chuyến đi từ Hồng Giang đến Lăng Bác không chỉ là một cuộc hành trình, mà là hành trình của niềm tự hào và lòng biết ơn. Em biết, đó sẽ mãi là kỷ niệm sâu sắc nhất trong quãng đời học sinh của mình.