Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

Tiêu đề: Ngoại hình đặc biệt của người thân yêu quý trong gia đình
Trong gia đình của tôi, có một người thân mà tôi yêu quý và ngưỡng mộ vô cùng. Đó là ông nội của tôi, một người đàn ông có ngoại hình đặc biệt và đáng nhớ.
Ông nội của tôi có chiều cao trung bình, với mái tóc bạc phơ và đôi mắt sáng ngời. Nhìn vào gương mặt của ông, tôi luôn cảm nhận được sự hiền lành và sự chăm sóc vô điều kiện. Đôi môi của ông luôn nở nụ cười, tạo nên một nét đẹp tự nhiên và tươi sáng.
Một điều đặc biệt về ngoại hình của ông nội là bàn tay của ông. Đôi bàn tay ấy đã trải qua nhiều năm lao động và chăm sóc gia đình. Những nếp nhăn trên bàn tay ông kể lên câu chuyện của một người đàn ông chịu đựng và quan tâm đến mọi người xung quanh.
Ông nội của tôi cũng có một vẻ ngoài rất lịch sự và trang nhã. Ông thường mặc những bộ áo sơ mi và quần tây, tạo nên một phong cách thanh lịch và trưởng thành. Dù đã về hưu, ông vẫn giữ được sự tự tin và sự quyến rũ của một người đàn ông trưởng thành.
Ngoại hình của ông nội không chỉ đẹp mà còn thể hiện sự trí tuệ và sự trải nghiệm của một người đã sống qua nhiều thăng trầm trong cuộc sống. Mỗi nét trên khuôn mặt ông đều mang theo một câu chuyện, một kỷ niệm và một giá trị đích thực.
Tôi rất tự hào và biết ơn vì có một người thân như ông nội trong gia đình. Ngoại hình đặc biệt của ông không chỉ làm tôi yêu quý ông mà còn truyền cảm hứng và sự tự tin cho tôi. Ông nội là một người mẫu tốt về ngoại hình và tinh thần, và tôi hy vọng một ngày nào đó tôi cũng có thể trở thành một người như ông.
Trên đây là một phần tả ngoại hình của người thân yêu quý trong gia đình mà tôi muốn chia sẻ. Ngoại hình không chỉ là vẻ bề ngoài mà còn là một phần của con người, mang theo những giá trị và câu chuyện đích thực.
Tiêu đề: Ngoại hình đặc biệt của người thân yêu quý trong gia đình
Trong gia đình của tôi, có một người thân mà tôi yêu quý và ngưỡng mộ vô cùng. Đó là ông nội của tôi, một người đàn ông có ngoại hình đặc biệt và đáng nhớ.
Ông nội của tôi có chiều cao trung bình, với mái tóc bạc phơ và đôi mắt sáng ngời. Nhìn vào gương mặt của ông, tôi luôn cảm nhận được sự hiền lành và sự chăm sóc vô điều kiện. Đôi môi của ông luôn nở nụ cười, tạo nên một nét đẹp tự nhiên và tươi sáng.
Một điều đặc biệt về ngoại hình của ông nội là bàn tay của ông. Đôi bàn tay ấy đã trải qua nhiều năm lao động và chăm sóc gia đình. Những nếp nhăn trên bàn tay ông kể lên câu chuyện của một người đàn ông chịu đựng và quan tâm đến mọi người xung quanh.
Ông nội của tôi cũng có một vẻ ngoài rất lịch sự và trang nhã. Ông thường mặc những bộ áo sơ mi và quần tây, tạo nên một phong cách thanh lịch và trưởng thành. Dù đã về hưu, ông vẫn giữ được sự tự tin và sự quyến rũ của một người đàn ông trưởng thành.
Ngoại hình của ông nội không chỉ đẹp mà còn thể hiện sự trí tuệ và sự trải nghiệm của một người đã sống qua nhiều thăng trầm trong cuộc sống. Mỗi nét trên khuôn mặt ông đều mang theo một câu chuyện, một kỷ niệm và một giá trị đích thực.
Tôi rất tự hào và biết ơn vì có một người thân như ông nội trong gia đình. Ngoại hình đặc biệt của ông không chỉ làm tôi yêu quý ông mà còn truyền cảm hứng và sự tự tin cho tôi. Ông nội là một người mẫu tốt về ngoại hình và tinh thần, và tôi hy vọng một ngày nào đó tôi cũng có thể trở thành một người như ông.
Trên đây là một phần tả ngoại hình của người thân yêu quý trong gia đình mà tôi muốn chia sẻ. Ngoại hình không chỉ là vẻ bề ngoài mà còn là một phần của con người, mang theo những giá trị và câu chuyện đích thực.

Dàn ý:( đoạn tả ngoại hình về em trai)
+Tuổi( 3 tuổi,...)
+Dáng người(nhỏ bé, mũm mĩm,...)
+Mái tóc(lớt phớt mấy sợi,....)
+Bàn tay ( trắng trẻo,..)
+Làn da( mịn màng,...)
+Đôi môi(Chúm chím,...)
+Đôi má( phúng phính,...)
* Chú ý: Trong đoạn văn phải có những từ ngữ miêu tả< chi tiết càng tốt> về người mình tả .

em tham khảo nha
Sinh con ra trong bao nhiêu khó nhọc, mẹ yêu thương con hơn yêu cuộc sống”
Mỗi lần nghe lời bài hát em chỉ muốn chạy thật nhanh đến bên mẹ ôm chầm lấy mẹ, thơm lên má lên trán mẹ, cảm ơn mẹ đã sinh ra và yêu thương em.
Mẹ em năm nay đã ba mươi tuổi nhưng ai cũng nói trông mẹ trẻ như ngoài hai mươi. Dáng người mẹ dong dỏng cao, làn da mẹ trắng nõn như da em bé. Mẹ có khuôn mặt trái xoan, nhỏ nhắn. Nổi bật trên khuôn mặt ấy là đôi mắt như biết nói, đen láy, mỗi khi mẹ cười đôi mắt ấy lại lấp lánh lạ thường. Ai cũng bảo em có đôi mắt rất giống mẹ khiến em rất tự hào. Mũi mẹ cao, thẳng, là mũi dọc dừa. Đôi môi mẹ không dùng son bao giờ nhưng luôn có màu hồng tự nhiên rất tươi.
Mỗi khi mẹ cười, hàm răng trắng muốt lộ ra trông rất đẹp. Mẹ thích để tóc ngắn ngang vai nhuộm màu hạt dẻ, trông rất trẻ trung. Thường thì mẹ nội trợ ở nhà, mẹ mặc một bộ đồ ở nhà rất đơn giản, đến khi đi tiệc mẹ hay thích mặc những chiếc váy liền có màu trắng hoặc xanh. Mẹ bảo mẹ rất thích hai màu này nên quần áo của mẹ đa phần đều là màu như vậy. Mẹ em nấu ăn rất ngon, bố luôn nói là bố thích về nhà ăn hơn là ăn với khách ở bên ngoài vì đồ mà mẹ nấu còn ngon hơn ở nhà hàng.
Bữa sáng mẹ cũng dậy sớm để chuẩn bị cho cả nhà để cả nhà có một bữa dinh dưỡng nạp năng lượng cho ngày mới. Thỉnh thoảng, khi rảnh rỗi, mẹ còn dạy em biết cách nấu ăn nhưng có lẽ còn phải học nhiều em mới nấu được ngon như mẹ. Ở lớp em có cô giáo dạy bảo học hành, ở nhà, ẹm chính là cô giáo của em. Mẹ có một giọng nói dịu dàng truyền cảm, mỗi khi mẹ dạy em đọc bài em đều cảm thấy rất thích thú vì mỗi bài đọc qua giọng đọc của mẹ đều trở nên hay về dễ hiểu lạ thường làm cho em bị cuốn vào bài giảng ngay lập tức.
Đôi tay mẹ mũm mĩm, trắng ngần với những ngón tay búp măng. Đôi bàn tay ấy đã ân cần chải tóc cho em mỗi ngày, cầm tay em dạy em tập viết, đôi bàn tay chăm em ốm, nấu cơm cho em ăn,…Em yêu lắm đôi bàn tay mẹ. Mẹ vì em đã hi sinh rất nhiều, thanh xuân của mẹ đã dồn hết cho em, tình yêu mẹ đã đặt hết lên em, biết điều đó, em biết rằng mình không thể làm mẹ thất vọng.
Em rất yêu mẹ, trong trái tim em mẹ là tất cả, không ai có thể thay thế. Em tự hứa với lòng phải học thật giỏi, thật chăm ngoan để mẹ vui lòng.

Tham Khảo :
Trong gia đình, ai cũng thương yêu em hết mực, nhưng mẹ là người gần gũi, chăm sóc em nhiều nhất.
Năm nay, mẹ em bốn mươi tuổi. Với thân hình mảnh mai, thon thả đã tôn thêm vẻ đẹp sang trọng của người mẹ hiền từ. Mái tóc đen óng mượt mà dài ngang lưng được mẹ thắt lên gọn gàng. Đôi mắt mẹ đen láy luôn nhìn em với ánh mắt trìu mến thương yêu. Khuôn mặt mẹ hình trái xoan với làn da trắng. Đôi môi thắm hồng nằm dưới chiếc mũi cao thanh tú càng nhìn càng thấy đẹp. Khi cười, nhìn mẹ tươi như đóa hoa hồng vừa nở ban mai. Đôi bàn tay mẹ rám nắng các ngón tay gầy gầy xương xương vì mẹ phải tảo tần để nuôi nấng, dìu dắt em từ thuở em vừa lọt lòng. Mẹ làm nghề nông nhưng mẹ may và thêu rất đẹp. Đặc biệt mẹ may bộ đồ trông thật duyên dáng, sang trọng. Ở nhà, mẹ là người đảm nhiệm công việc nội trợ. Mẹ dạy cho em các công việc nhẹ nhàng như: quét nhà, gấp quần áo... Còn bố thì giúp mẹ giặt đồ, dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ. Thỉnh thoảng, mẹ mua hoa về chưng ở phòng khách cho đẹp nhà. Mỗi khi khách đến, mẹ luôn đón tiếp niềm nở, nồng hậu, mời khách đĩa trái cây và nước mát. Mẹ luôn dậy sớm để chuẩn bị bữa ăn sáng cho cả nhà, để hai anh em cùng cắp sách đến trường kịp giờ học. Khi em ốm đau mẹ phải thức suốt đêm để chăm sóc. Mẹ lo thuốc cho em uống kịp thời. Mẹ nấu cháo và bón cho em từng thìa. Tuy công việc đồng áng bận rộn nhưng buổi tối mẹ thường dành khoảng ba mươi phút để giảng bài cho em. Sau đó mẹ chuẩn bị đồ để sáng mai dậy sớm lo buổi sáng cho gia đình. Mẹ rất nhân hậu, hiền từ. Mẹ chưa bao giờ mắng em một lời. Mỗi khi em mắc lỗi, mẹ dịu dàng nhắc nhở em sửa lỗi. Chính vì mẹ âm thầm lặng lẽ dạy cho em những điều hay lẽ phải mà em rất kính phục mẹ. Mẹ em là vậy. Mẹ ơi, con yêu mẹ lắm! Mỗi khi được mẹ ôm ấp trong vòng tay ấm áp của mẹ, con thấy mình thật hạnh phúc vì có mẹ. Mẹ ơi! Có mẹ, con thấy sướng vui. Có mẹ, con thấy ấm lòng. Trong trái tim con, mẹ là tất cả, mẹ là cô tiên tuyệt vời nhất trong cuộc đời con. Con luôn yêu thương mẹ và tự hào vì được làm con của mẹ.
Tấm lòng của mẹ bao la như biển cả đối với con và con hiểu rằng không ai thương con hơn mẹ. Ôi, mẹ kính yêu của con! Con yêu mẹ hơn tất cả mọi thứ trên cõi đời này vì mẹ chính là mẹ của con. "Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ...." Con mong sao cho mình mau lớn để có thể giúp cho mẹ đỡ vất vả hơn. Con hứa sẽ chăm học và cố gắng học thật giỏi để báo đáp công ơn sinh thành nuôi nấng con nên người, mẹ ơi.

AN LÀ GÁI:
Những năm tháng tuổi thơ được học dưới mái trường Tiểu học, em có rất nhiều bạn tốt. Bạn nào cùng dễ thương và đáng mến nhưng em thích rất là bạn An.
An năm nay tròn mười tuổi, bằng tuổi em. Dáng người bạn nhỏ nhắn, đi đứng nhanh nhẹn. Bạn có khuôn mặt tròn trĩnh trông rất dễ thương. Đôi mắt bồ câu đen láy sáng long lanh. Đôi mắt ấy biết buồn, cười, biết thông cảm với bạn bè xung quanh. Đôi môi đỏ như son luôn nở nụ cười tươi như hoa. Mái tóc của An đen nhánh và dài như suối xõa xuống bờ vai tròn trịa trông thật đáng yêu.
An rất vui tính, hay hát, đôi khi tinh nghịch. Làm việc gì bạn cũng nhanh nhẹn, gọn gàng, thích đùa. Có bạn là có tiếng nói cười ríu rít. Ít khi thấy bạn đi học với bộ quần áo nhăn nheo nhàu nát. An đi đứng khoan thai không hấp tấp cũng không chậm chặp. Nói năng hoà nhã với mọi người.
Bạn bè ai nấy cũng đều yêu mến vì tính xởi lởi, chan hòa của bạn. Không những chỉ vui tính mà An lại còn hay giúp đỡ bạn bè. Trong học tập, ai không hiểu điều gì nhờ đến, bạn cũng đều chỉ dẫn tận tình. Ai thiếu đồ dùng chi bạn cũng đều vui vẻ cho mượn cả.
Trong lớp, An luôn chăm chú nghe thầy giảng bài. Bài tập ở nhà, bạn đều làm đầy đủ và chu đáo. Nhờ đó, An học giỏi. Nhiều lần thầy khen ngợi và đem bạn ra làm gương cho cả lớp, được như vậy nhưng An vẫn một mực khiêm nhường, từ tốn, nhường nhịn mọi người. Chưa lần nào thấy bạn cãi cọ với ai. Tuy vậy, bạn lại tỏ ra rất can đảm mỗi khi bị người hiếp đáp mình hay hiếp đáp bạn mình.
Có dịp đến nhà bạn chơi , em vô cùng bất ngờ khi thấy bạn đang cặm cụi nấu ăn , tưới cây... giúp bố mẹ . Bạn chia thời gian làm bài, làm việc rất hợp lý nên dù bận làm bài nhưng bạn vẫn còn thời gian giúp bố mẹ, chơi đùa giải trí.
Em rất quý người bạn này của em. Em sợ sau này khi lớn lên em sẽ không thể học cùng bạn nữa. Em chỉ mong ước được đi học cùng bạn mỗi ngày. Em thầm cảm ơn An đã cho em nhiều kỉ niệm đẹp của tuổi thơ.
AN LÀ TRAI:
Khi ở nhà chúng ta có chị em để chia sẻ và chơi đùa cùng nhưng khi đến trường thì người bên cạnh chúng ta là bạn bè. Em có rất nhiều bạn từ ngày còn học mẫu giáo, trong đó người mà em thân thiết nhất là Hưng, bạn học cùng với em từ năm lớp 1.
Em quen An từ ngày chúng em còn học mẫu giáo vì nhà An gần nhà em. Tuy nhiên đến năm học lớp 1, chúng em mới học chung. Ấn tượng ban đầu về An là bạn ấy rất hiền, ít nói nhất lớp nhưng cao lớn nhất lớp. An có mái tóc xoăn tít rất đặc biệt, mái tóc chẳng bao giờ nhuộm nhưng lại nâu nâu. Khuôn mặt An vuông bởi vầng trán rộng và chiếc càm to. Thế nhưng An lại có đôi mắt rất đẹp. Đôi mắt bạn to và tròn, cộng với đôi lông mày rậm khiến gương mặt bạn dễ mến làm sao. An ít khi nói chuyện, vào lớp bạn ấy chỉ im lặng nghe cô giáo giảng hoặc làm bài tập. Trước đó em rất thắc mắc vì sao An lại không thích chơi cùng mọi người. Sau đó em mới hiểu không phải An không muốn chơi cùng mà vì An còn phải làm bài tập, rồi học thuộc bài trên lớp. Về nhà bạn ấy rất bận rộn. An phải phụ mẹ buôn bán tạp hóa và trông em. Vậy mà bạn ấy lại là học sinh giỏi của lớp em. Bạn học tốt nhất là môn tiếng anh. Năm ngoái An còn được chọn đi thi học sinh giỏi cấp thành phố nhưng không may An bị bệnh không thể đi được. An không tham gia các phong trào văn nghệ của lớp, bù lại bạn ấy rất giỏi thể thao, bạn ấy được tuyển vào đội bóng đá thiếu nhi của trường em. Em thích nhất ở An việc bạn ấy rất tốt bụng. Bạn hay giúp đỡ những bạn học yếu khác mà không cần trả công. Mỗi ngày An đi sớm nhất để trực nhật thay các bạn. Việc tưới hoa hay nhổ cỏ vườn hoa lớp An đều lặng lẽ làm. An giúp em rất nhiều trong học tập, những ngày em bị bệnh nghỉ học, bạn là người chép bài giúp em. Bạn luôn giành xách cặp cho em vì bạn bảo em nhỏ, ốm yếu. Đồ chơi của em bị hư đều do An sửa lại. Em quý bạn nên có gì ngon em đều mang đến nhà biếu bạn. Nhờ có An bên cạnh nên em chưa bao giờ bị bạn lớn hơn bắt nạt.
Người bạn thân thương của em làm cho em nhớ mãi những năm tháng tuồi học trò thời thơ ấu. Hình ảnh của An đã để lại trong em nhiều ấn tượng khó quên. An là tấm gương tốt để em và các bạn noi theo. Em sẽ gắng học thật tốt để xứng đáng là bạn thân của An

Con người sống vốn không chỉ để tồn tại một cách riêng lẻ mà luôn luôn có sự chung sức của những người xung quanh. Bởi vậy mà tình làng nghĩa xóm vốn là một truyền thống quý giá của ông cha ta tự bao giờ. Em rất yêu quý những người hàng xóm của em, nhưng trong tất cả, em vẫn dành một tình cảm đặc biệt cho cô Vi – người họ hàng xa và cũng là người hàng xóm thân thiết của nhà em.
Cô năm nay đã ngoài bốn mươi tuổi. Dáng người cô nhỏ bé, có khi còn thấp bé hơn cả chính em nữa. Cô Vi có một làn da rám nắng, là minh chứng của những mệt nhoài sau những buổi làm đồng dưới ánh nắng gắt gao của mùa hè rực nắng. Tóc cô mỏng nhưng rất dài được cô búi gọn ra đằng sau đầu. Mỗi khi cô xõa tóc xuống lại thoang thoảng hương bưởi thơm ngan ngát. Cô thích gội bồ kết với hoa bưởi, vì thế mà cái hương thơm dịu dàng truyền thống kia vẫn luôn vương trên mái tóc cô.
Cô không đẹp, nhưng lại mang một vẻ gì đó rất cần cù, chăm chỉ của người phụ nữ Việt Nam. Đôi mắt cô cứ có một vẻ gì đó buồn buồn nhưng cùng ánh lên một vẻ dịu dàng đến lạ. Em ấn tượng nhất vẫn là đôi bàn tay của cô. Đôi tay ấy, chẳng mịn màng hay trắng bóc. Đôi tay ấy in hằn những vết chân chim, những dấu vết của một cuộc đời vất vả, lo toan. Đôi bàn tay không đẹp nhưng cần cù, chăm chỉ, đã chăm sóc biết bao nhiêu loài cây sinh sôi, đã vun được bao nhiêu mảnh ruộng thành hạt thóc thơm cho đời. Đôi tay ấy làm việc không biết mệt nghỉ: cô ra đồng vào sáng sớm tinh sương và về nhà lúc bóng tối đã bắt đầu lan đến. Có thể nói cuộc đời cô có một cuộc đời đầy vất vả.
Cô sống có một mình, bởi thế, em hay thấy cô trở đi rồi trở về một cách rất lặng lẽ. Thế nhưng người phụ nữ ấy không có một vẻ gì yếu đuối mà luôn luôn mạnh mẽ để tự mình làm chủ cuộc sống của chính mình. Biết cô như thế nên nhà em rất hay sang trò chuyện với cô, có khi là cho đi một bát canh, một đĩa thức ăn để cô khỏi phải nấu nướng khi trời đã tối. Cô cũng rất quý gia đình em: khi thì cô biếu gia đình một mớ cua mới bắt, lúc lại cho một rổ tép cô mới xúc ở ngoài đồng. Tỉnh cảm làng xóm cứ thế phát triển qua ngày ngày tháng tháng. Lúc em còn bé, chính cô là người hay sang giúp đỡ bế bồng, chăm sóc. Nay em đã khôn lớn, cô vẫn hay giúp đỡ nhà em mỗi khi khó khăn. Em càng lớn lên thì tấm lưng cô lại càng còng xuống bởi những buổi làm đồng hết sức vất vả. Chỉ có một mình mà cô cấy đến hai mẫu ruộng. Em rất khâm phục sức mạnh của người phụ nữ ấy.

Trong gia đình em có rất nhiều thành viên đó là ông, bà, cha, mẹ, anh, chị và em. Ai em cũng yêu cũng quý nhưng có lẽ người em yêu quý và kính trọng nhất đó chính là bà nội của em.
Bà em đã cao tuổi rồi, năm nay bà đã ngoài tám mươi. Bà có dáng người nhỏ nhắn với tấm lưng đã dần còng xuống theo thời gian năm tháng. Nước da bà nhăn nheo nổi rõ những đường gân xanh và sạm đen vì nắng. Đôi bàn tay bà thô ráp chai sạn vì cả đời chăm sóc nuôi nấng cho con cho cháu nên người. Mái tóc của bà vẫn óng vẫn mượt nhưng đã bạc trắng như cước. Bà có khuôn mặt hiền từ phúc hậu với nước da nhăn nheo. Bà luôn nở nụ cười khi thấy em làm việc tốt. Hàm răng bà đen bóng như hạt na vì bà rất thích nhai trầu. Hàm răng ấy không còn nguyên vẹn mà đã rụng đi mấy chiếc. Giọng nói của bà rất trầm ấm. Đôi mắt bà không còn tinh anh như trước nữa mà đã mờ dần. Khi muốn tìm vật gì bà phải dùng đến kính.
Mặc dù tuổi đã cao sức đã yếu nhưng bà không bao giờ nhờ vả ai, cái gì bà cũng tự làm hết sợ phiền hà đến người khác. Bà luôn dạy em những điều hay lẽ phải. Em còn nhớ có lần có ăn mày đến xin gạo mà nhà chỉ còn một ít bà cũng cho người ta hết. Bà bảo người ta khó khăn mình giúp được bằng nào thì giúp. Bà có một kho tàng thức, có điều gì thắc mắc em hỏi, bà đều trả lời hết. Bà rất đọc thơ văn cho em nghe. Buổi tối đến em được bà ôm vào lòng được nghe bà kể chuyện cổ tích được bà ru ngủ. Đến ngày sinh nhật em bà còn tự tay may cho em con búp bê nhỏ nhắn xinh xắn mà em rất thích.
Em rất yêu quý bà nội của em. Em mong bà sống lâu hơn trăm tuổi.

Bạn có thể lên gg xem các bài văn mẫu rồi tham khảo nhé
Link: https://download.vn/bai-van-mau-viet-mot-doan-van-ngan-ve-mot-nguoi-hang-xom-ma-em-quy-men-36115
Người mà em yêu quý nhất chính là mẹ của em. Mẹ không chỉ là người chăm sóc em từng bữa ăn, giấc ngủ mà còn là người luôn bên cạnh, an ủi và động viên em mỗi khi em buồn. Mẹ em có dáng người nhỏ nhắn, mái tóc đen dài thường được buộc gọn gàng phía sau. Đôi mắt mẹ hiền từ, luôn ánh lên sự ấm áp và yêu thương. Bàn tay mẹ chai sần vì vất vả nhưng mỗi cái vuốt ve, mỗi cái nắm tay đều khiến em cảm thấy bình yên. Em yêu mẹ không chỉ vì mẹ luôn lo lắng cho em mà còn vì tình yêu thương vô điều kiện mà mẹ dành cho gia đình.Mẹ không chỉ chăm sóc em từng bữa ăn, giấc ngủ mà còn luôn là người âm thầm hy sinh cho cả gia đình. Mỗi sáng sớm, mẹ dậy từ lúc trời còn chưa sáng để chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà. Mẹ tất bật trong bếp, tiếng dao thớt lách cách quen thuộc khiến em cảm thấy ấm lòng. Dù bận rộn với công việc cơ quan, mẹ vẫn tranh thủ giặt giũ, dọn dẹp nhà cửa gọn gàng. Buổi tối, mẹ ngồi bên cạnh em, giảng bài cho em từng li từng tí khi em gặp bài toán khó. Những lúc em bị ốm, mẹ thức trắng đêm để chăm sóc, tay luôn đặt lên trán em để kiểm tra xem em có sốt không. Hành động của mẹ tuy giản dị nhưng chứa đựng biết bao tình yêu thương. Em yêu mẹ rất nhiều và luôn cố gắng học giỏi để mẹ vui lòng.